Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
anh và tay cô cách nhau một khoảng rất gần. Từng ngọn đèn đường lọt qua ô kính, chiếu lên gương mặt anh, xuyên vào trái tim cô.
Nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh, cô đột nhiên cảm thấy rất khó chịu. Anh kết hôn với Lục Giản Nhu mới được bao lâu? Còn cô đã ở bên anh rất nhiều năm rồi.
Giờ này, đường vành đai lại bắt đầu ùn tắc. Con đường hai chiều rất dài và rộng, hai bên là những tòa nhà chọc trời uy nghi, cứ đến nửa đêm là lại được thắp sáng lung linh bởi ánh đèn xe rực rỡ. Xưa nay, nơi này vẫn được coi là mặt tiền đắt đỏ nhất thành phố.
Xe đã không thể nhúc nhích lên trước thêm được nữa, tài xế quay lại xin chỉ thị của Hạ Khải Thành. Anh không muốn về muộn, bèn bẻo tài xế đi đường tắt. Lục Giản Nhu đột nhiên trở nên cứng đầu: “Đừng! Cũng không vội mà, đợi lát nữa thông thoáng hơn rồi đi tiếp”.
Cô ta vẫn cầm khư khư điện thoại trong tay, không hiểu sao rất có thành kiến với việc chuyển đường khác.
Quý Đồng còn Hạ Khải Thành sẽ nhường vợ, nào ngờ, lại nghe anh thẳng thừng từ chối: “Nếu đã gọi anh đến đón em thì nghe anh”.
Lần này, Lục Giản Nhu không đáp, chỉ có thể ấm ức quay đầu đi chỗ khác.
Tài xế càng không dám lên tiếng khuyên ngăn, lòng thầm nghĩ có lẽ hôm nay ngài Hạ đi xã giao thấm mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi cho sớm. Vậy nên anh ta nhân lúc phía trước được khơi thông một chút, liền nhanh chóng chuyển hướng xe vào một con phố nhỏ, chạy giữa hai bên dãy nhà dân cư để sang vành đai hai.
Dãy phố này không có giải phân cách cứng, một chiếc xe chạy ngược chiều đang tiến lại gần. Vốn dĩ chỉ là nhường đường thông thường, nhưng nó bỗng nhiên tăng tốc, lao thẳng về phía xe của Hạ Khải Thành.
Tài xế vội vàng ngoặt về phía bên phải. Nhưng bánh trước đột nhiên bị xẹp xuống, xe mất lái tông vào hàng cây bên đường.
Quý Đồng chưa kịp thấy rõ bên ngoài xảy ra chuyện gì đã kinh hãi đến độ không thốt nên lời. Cả người cô đổ về phía trước theo quán tính. Giữa lúc hỗn loạn, ai đó kéo cô lại, giữ cô ổn định tại chỗ ngồi.
Tiếng kêu thất thanh của Lục Giản Nhu khiến tất cả mọi người bừng tỉnh.
Quý Đồng biết đã xảy ra tai nạn, đầu cô tuy bị va đập nhưng ý thức vẫn rõ ràng. Cô thử mở miệng: “Bỏ tay ra”.
Hạ Khải Thành đương nhiên chẳng thèm bận tâm tới lời này của cô. Chiếc xe hộ tống đã đến nơi, tình hình đụng độ vô cùng kịch liệt.
Quý Đồng nghe được những âm thanh kỳ lạ, nhưng Hạ Khải Thành đã yêu cầu giữ im lặng nên cô cố ý cắn răng không phát ra tiếng động.
Vi Lâm lao tới, chắn ngoài cửa xe để hai người xuống trước. Anh ta nói với Hạ Khải Thành: “Đối phương có chủ đích tấn công, còn mang theo cả súng. Không phải những kẻ tầm thường”.
Hạ Khải Thành không bị thương trên người, nhưng sắc mặt thì sa sầm lại: “Rời khỏi đây trước đã, gọi người đến thu dọn sau”.
Thấy Quý Đồng ôm đầu, anh vội hỏi: “Có đi được không?”.
Cô miễn cưỡng gật gật đầu, nhưng hai chân không nhấc lên được. Hạ Khải Thành nhận ra cô không ổn, bèn cởi áo khoác trùm kín mặt cô, bế cô đi. Gió lạnh ùa tới, Quý Đồng dần dần tỉnh táo lại một chút. Cô muốn nhìn cho rõ xung quanh, nhưng trước mắt luôn có tia sáng lập lòe, mờ ảo, hệt như cái lần cô bị ngã cầu thang trong quá khứ vậy.
Cảm giác đáng sợ đó quay về rồi!
Quý Đồng được bế lên giữa không trung, nhất thời sản sinh ảo giác. Cô hoảng loạn giãy giụa, cô hồ muốn bám víu vào thứ gì đó. Đầu óc cô choáng váng tột độ, không muốn bị ngã xuống một lần nữa, không muốn mọi chuyện tái diễn…
Vi Lâm giữ lấy hai chân Quý Đồng, hộ tống hai người lên chiếc ô tô đang đỗ phía sau. Hạ Khải Thành cảm nhận rõ cô đang thực sự sợ hãi, anh ôm chặt cô, không để cô lộ mặt ra ngoài: “Đừng cử động! Nhắm mắt lại!”.
Anh bất ngờ lên tiếng, giọng nói ấm áp và trầm tĩnh. Cô không rõ hiện tại tâm trạng anh thế nào, trong đầu lúc này chỉ còn một ý nghĩ: Hễ có anh ở bên, cô nhất định sẽ không ngã xuống. Cho dù cô đã bị anh lừa dối rất nhiều lần, nhưng dường như lúc này, lý trí là điều thừa thải.
Cô rúc đầu vào ngực anh, cảnh tượng sau lưng họ cực kỳ hỗn loạn, nhưng nhịp thở đều đặn của anh mang lại cho cô cảm giác an toàn. Cô bất giác vòng tay ra, Hạ Khải Thành không tiện ôm cô, chỉ có thể cầm lấy bàn tay cô qua lớp áo khoác dày, như vậy cũng đủ khiến cô cảm thấy bình yên.
“Đã gọi người tới giải quyết rồi!” Vi Lâm trước giờ làm việc rất hiệu quả. Lần này sự cố ập tới bất ngờ, anh ta lưỡng lự hỏi Hạ Khải Thành, “Phu nhân …”.
“Chúng ta đi trước, tài xế sẽ đưa cô ấy rời khỏi đây, sau đó để tiếp viện hộ tống cô ấy về”.
Vụ tai nạn xe nhanh chóng biến thành cuộc đụng độ nghiêm trọng. Người đi đường la hét chói tai, lấn át cả tiếng còi xe cảnh sát. Hạ Khải Thành ngồi vào chiếc xe đằng sau, rồi nhanh chóng vượt lên trước.
Quý Đồng yên lặng nghe anh hạ lệnh giải quyết từng việc một, anh còn bắt Vi Lâm vào cầm lái, dứt khoát bỏ mặc Lục Giản Nhu lại đây.
Anh ấy điên mất rồi!
Bây giờ là xã hội pháp trị nhưng lại có người cả gan dùng súng để đối phó với họ. Quý Đồng không biết lúc nào mới được coi là thiên hạ thái bình, càng không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc.