Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
Cô mở mắt nhưng không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời anh, không cử động.
Cô nghe thấy Vi Lâm lên tiếng khuyên nhủ: “Anh đừng lo lắng, cô Quý Đồng không sao đâu”.
Trong bóng tối đen đặc, thỉnh thoảng lại lóe lên thứ ánh sáng mờ ảo, Quý Đồng cảm thấy nôn nao khó chịu. Hạ Khải Thành bỏ chiếc áo ra khỏi đầu cô, đặt cô ngồi ngay ngắn trên ghế. Anh cầm lấy tay cô, khẽ gọi: “Quý Đồng?”.
Nghe tiếng cô đáp lại, bấy giờ anh mới thấy yên tâm, không nói gì nữa. Một lát sau, anh lại gọi cô, cô trả lời. Dọc đường, anh liên tục giục Vi Lâm tăng tốc, thi thoảng khẽ gọi tên cô như thế.
Quý Đồng biết Hạ Khải Thành lo lắng cho cô, sợ cô không tỉnh táo, nước mắt dồn ứ bắt đầu trào ra. Xe càng chạy cành nhanh, Quý Đồng khó chịu cau mày. Cô thử cử động chân tay, không có vấn đề gì.
Hạ Khải Thành đặt tay lên mắt cô, rốt cuộc cũng có câu nói thứ hai: “Không được khóc, gắng chịu đựng một lát. Anh biết em khó chịu”.
Nghe vậy, Quý Đồng càng không kiềm được, bật khóc thành tiếng, nước mắt dính hết vào áo khoác của Hạ Khải Thành.
Bệnh viện thành phố nằm khá xa, lại là chốn đông người phức tạp, Vi Lâm bèn lái xe tới thẳng bệnh viện tư nhân mà nhà họ Hạ đầu tư xây dựng. Bác sĩ cấp cứu đặt Quý Đồng nằm trên giường rồi đẩy đi. Thấy cánh tay Vi Lâm có vết thương, y tá bảo anh ta đi băng bó nhưng anh ta từ chối. Đợi Hạ Khải Thành lên tiếng, Vi Lâm mới nghe theo.
Quý Đồng nằm yên tĩnh trên giường, không còn mê man nữa, bấy giờ Hạ Khải Thành mới cho phép cô mở mắt. Đột ngột tiếp xúc với ánh sáng khiến đường nhìn bị lóa, cô không thấy rõ vẻ mặt anh. Cảm giác được mình bị người ta đưa đi, mỗi lúc một xa Hạ Khải Thành, cô hốt hoảng thốt lên: “Anh!”.
Y tá dừng lại, quan sát hai người họ.
Hạ Khải Thành bước nhanh tới bên cô, khẽ vuốt má vô và dịu giọng nói: “Để bác sĩ kiểm tra đi… Quý Đồng, đừng để anh mất mặt”.
Nghe những lời này, Quý Đồng cảm thấy cơn đau đầu dường như thuyên giảm. Cô khẽ gật đầu, tỏ ý mình không sợ. Bấy giờ Hạ Khải Thành mới buông tay.
Nơi này nằm gần trục đường chính, khu đô thị bên cạnh có rất nhiều chung cư ngoại giao, nơi ở dành cho công nhân viên của những xí nghiệp nước ngoài.
Bệnh viện này không lớn lắm nhưng do được xây dựng rất hiện đại và chất lượng phục vụ tổt nên chi phí dịch vụ rất đắt đỏ.
Cô y tá nhân lúc ra ngoài lấy nước bèn đưa cho Hạ Khải Thành một cốc. Vi Lâm vừa băng bó vết thương xong đi ra trông thấy có người lại gần Hạ Khải Thành, vội vàng chạy đến ngăn cản.
Không ai dám đến gần họ nữa, Vi Lâm báo cáo tình hình hiện tại: “Vừa nhận được điện thoại từ bên kia, tài xế bị thương nhẹ, phu nhân không sao cả, chỉ bị xây xát ngoài da thôi. Theo lệnh của anh, đã đưa phu nhân về nhà an toàn”.
Hạ Khải Thành căn bản không để ý đến những việc này. Anh nhíu mày nhìn chằm chằm cửa phòng cấp cứu. Dãy đèn hai bên hành lang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo càng khiến người ta cảm thấy bất an.
“Đưa Quý Đồng đi chụp CT, cô ấy bị đau đầu rất nghiêm trọng, không nhìn rõ đường”.
Vi Lâm gật đầu. Anh ta biết Hạ Khải Thành vẫn không yên tâm về chuyện này. Quý Đồng khi còn nhỏ đã từng được đưa đi kiểm tra não bộ, nhưng không có gì đáng ngại, chỉ là có chút vấn đề về dây thần kinh.
Điện thoại đổ chuông. Hạ Khải Thành cúi xuống xem. Trông thấy tên Lục Giản Nhu nhấp nháy trên màn hình, anh thẳng thừng ném sang cho Vi Lâm.
“Đừng nhận!”.
“Phu nhân hình như cũng rất sợ hãi. Anh có cần hỏi han một câu không?” Vi Lâm thấy Hạ Khải Thành quá lạnh lùng, thậm chí không nể mặt Lục Giản Nhu, bèn mở miệng khuyên nhủ.
Hạ Khải Thành bỗng dưng bật cười. Anh đứng dậy, đi về phía phòng nghỉ. Giọng cười của anh lạnh lẽo đến nỗi làm Vi Lâm đứng đằng sau không khỏi rùng mình.
“Người nhà họ Lục sẽ không để cô ta xảy ra chuyện”.
Câu nói này của anh chứa quá nhiều ẩn ý.
Vi Lâm nghe xong, mới cảm thấy vụ đụng xe ngày hôm nay có quá nhiều điểm kỳ lạ dễ dàng nhìn ra, nhất là Lục Giản Nhu bỗng dưng gọi điện bảo họ qua đón.
Một đêm không bình yên.
Thành phố mới phút trước còn ồn ào náo nhiệt, thoáng chốc đã chìm vào tĩnh lặng.
Trên một con phố nào đó ngoài kia, Lục Giản Nhu ngồi trong ô tô, gọi hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác. Không ai nghe máy. Cô ta giận dữ ném chiếc di động đi, suýt nữa đập vào kính chắn gió. Tài xế và những người tùy tùng không một ai dám lên tiếng.
Cánh tay Lục Giản Nhu có một vết thương nhỏ, máu chảy không nhiều nhưng rất đau. Cô ta bịt chặt miệng vết thương, càng đau càng muốn cười.
Hai năm trước, cô ta vẫn là viên ngọc quý được Bí thư Lục nâng niu trên tay. Đừng nói là gặp tai nạn, cho dù chỉ ốm nhẹ một chút, cả nhà họ Lục cũng sẽ lo lắng suốt mấy ngày trời. Lục Giản Nhu vốn có một người anh trai làm việc trong quân đội, khi xảy ra trận động đất lớn ở miền Nam, anh ta thuộc tuyến đầu xuất quân cứu trợ, chẳng ngờ một đi không trở lại. Nhận được tin dữ, bí thư Lục dường như gia đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm. Còn lại đứa con gái duy nhất là Lục Giản Nhu, ông ta dồn toàn bộ tình yêu cho con gái, không để xảy ra bất cứ