Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
anh, vậy mà cô lại vô thức ngủ thiếp đi, nhưng trong đầu vẫn cứ nghĩ vẩn vơ về những tháng ngày trong quá khứ.
Thứ tình cảm đầy non trẻ và cố chấp, dè dặt và xốc nổi, cô chẳng những bỏ nhà đi, mà còn đón nhận một người đàn ông khác, hận Hạ Khải Thành đến nỗi cả đời này không muốn gặp lại anh. Tất thảy những việc mạo hiểm mà cô đã làm đều không thoát khỏi mắt anh.
Quý Đồng mỉm cười, cô áp trán vào sau lưng anh. Người đàn ông mà cô yêu rất ích kỷ, rất tàn nhẫn nhưng anh đã từng cho cô sự tin tưởng.
Sẩm tối, cụ Tứ sai người đến gọi anh và cô dậy ăn cơm. Quý Đồng mơ mơ màng màng tỉnh dậy, chợt nhận ra tình hình không ổn. Hạ Khải Thành vẫn đang ngủ, anh cựa mình ho khan một tiếng, rõ ràng chưa đỡ chút nào. Cô sờ tay lên trán anh kiểm tra, phát hiện anh đã sốt cao, bèn đi lấy một tấm chăn dày hơn để đắp cho anh
Hạ Khải Thành nhíu mày hỏi cô mấy giờ, rồi chống tay gượng ngồi dậy. Quý Đồng vội vàng nói: “Tối rồi, anh không khỏe thì đừng dậy làm gì, cứ ngủ đi”.
Hạ Khải Thành gật đầu. Đã mấy năm qua, anh không hề bị ốm, lần này vừa nhiễm lạnh đã sốt cao. Anh uống nửa cốc nước ấm rồi quay sang kéo Quý Đồng nằm xuống, ôm cô vào lòng như thể người bệnh là cô gái ngốc nghếch này của anh.
Quý Đồng nhoẻn cười, vỗ nhẹ lưng anh. Cơn mê man khiến người ta quên cả thời gian, tiếng ồn ngoài sân dần dần lắng xuống. Thôn làng chìm vào tĩnh lặng, lúc này cả thế giới dường như chỉ gói gọn trong vòng tay của anh.
Khoảng chừng rạng sáng, điện thoại Quý Đồng đổ chuông. Quý Đồng xoay người qua xem, anh nhíu mày ngăn cô cử động. Nhưng sau đó, hai người lại không ngủ được nữa, điện thoại cứ cách mấy phút lại kêu một hồi.
Lần thứ hai tỉnh giấc, Quý Đồng ngồi dậy: “Có người tìm anh kìa”.
Dù không muốn bị quấy rầy nhưng sợ là điện thoại của Vi Lâm nên cô cầm qua cho anh. Hạ Khải Thành không buồn mở mắt ra nhìn, cô đành đặt điện thoại cạnh giường.
Đối phương vẫn chưa hết kiên nhẫn, tiếp tục gọi. Quý Đồng nhìn lướt qua, chỉ thấy một dãy số lạ, không có tên.
Điện thoại của Hạ Khải Thành đã chuyển sang chế độ im lặng, nhưng màn hình nhấp nháy liên hồi, in bóng hai người lên tường, lặp đi lặp lại như gợi nhớ chuyện gì đó.
Chợt nghĩ đến tất cả những chuyện đang diễn ra ở thành phố Tịnh, Quý Đồng không khỏi hoảng sợ. Hạ Khải Thành bỗng dưng cầm điện thoại lên, liếc qua màn hình rồi lập tức tắt máy. Anh nói: “Bốn giờ rồi, nằm xuống đi!”.
Quý Đồng cảm giác có chuyện không ổn. Ngay sau đó, điện thoại của cô cũng rung lên, cô không quan tâm đến nó, cứ nằm sát lại gần Hạ Khải Thành, kiểm tra trán anh, cơn sốt vẫn chưa thuyên giảm, chỉ có thể tiếp tục uống thuốc hạ sốt.
Quý Đồng nhét điện thoại của mình xuống dưới gối, không nói gì nữa, cũng không muốn suy nghĩ bất kỳ điều gì nữa. Cô nhắm mắt lại, thế nhưng chẳng thể nào ngủ yên giấc.
Đêm nổi gió, sáng ra bầu trời cũng một màu ảm đạm. Căn phòng nhỏ của hai người nằm trong góc khuất và hút gió, thỉnh thoảng lại nghe bên ngoài rít lên những âm thanh kỳ lạ. Vách tường lọt gió, mong manh hệt như cuộc sống tưởng chừng bình lặng của họ.
Cái gì cần xảy đến thì vẫn phải xảy đến.
Vở kịch đời người từ từ mở màn, diễn biến đến kết thúc đều rất đúng dịp; đúng dịp hôm nay sóng di động thật khỏe, đúng dịp người gọi điện thật kiên trì, đúng dịp Quý Đồng vào phút cuối vẫn không kìm được mà liếc mắt nhìn màn hình điện thoại của mình.
Dãy số kia thật sự không phải của ai xa lạ, chẳng qua là Hạ Khải Thành không lưu vào danh bạ mà thôi. Trong máy điện thoại của Quý Đồng, dãy số đó được lưu với tên Lục Giản Nhu.
Lục Giản Nhu không gọi điện cho Hạ Khải Thành nữa, thay vào đó, cô ta gửi tin nhắn cho Quý Đồng.
Đọc xong tin nhắn của Lục Giản Nhu, Quý Đồng yên lặng nằm trên giường, đợi Hạ Khải Thành ngủ thiếp đi sau khi uống thuốc, cô mới trở dậy.
Sáng nay, chú Quý dậy thật sớm để trở về thị trấn. Ánh đèn xe tải lọt qua khe cửa chiếu thẳng vào người Quý Đồng. Cô chợt rùng mình, cơ hồ đã trông thấy trước kết cục của bản thân.
Cầm chặt di động trong tay, cả người cô cứng đờ như bị đóng đinh. Cô phải tóm lấy góc chăn, cố gắng ngăn cản mình kêu thành tiếng.
Trời còn chưa sáng hẳn, cả bầu trời vẫn là một màu đen như mực. Chỉ tranh thủ đi vào giờ này mới không bị ai bắt gặp, Quý Đồng lén lút rời khỏi thôn, leo lên sườn núi. Cô đứng chờ rất lâu, đối phương mới xuất hiện.
Lục Giản Nhu đội chiếc mũ rộng vành cầu kì, che khuất nửa khuôn mặt. Cô ta thong thả đi từng bước, chiếc xe con hộ tống chậm rãi lăn bánh theo sau, đèn xe soi đường cho chủ nhân. Đi được nửa đường, Lục Giản Nhu dừng lại, chẳng có vẻ gì là sốt ruột, thản nhiên chờ Quý Đồng chủ động đi về phía mình.
Quý Đồng cảm nhận rõ bàn tay không ngừng run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không vòng vo mà hỏi thẳng: “Chị muốn giở trò gì?”.
Lục Giản Nhu ngẩng đầu, sắc mặt không tốt lắm, rõ ràng đã thức cả đêm ngồi xe từ thành phố Tịnh tới đây, khóe mắt đỏ hoe.
Sau vài giây im lặng, Lục Giản Nhu bỗng nhiên bật cười: “Tôi biết, tìm anh ấy thì khó, tìm cô thì dễ”.
Quý Đồng không muốn tranh cãi với