Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Còn Mãi

Tình Yêu Còn Mãi

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

ư vậy. Anh ta chẳng gì cũng là đàn ông, biểu hiện lúc này đột nhiên khiến cô sững sờ, hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói gì, thế nhưng anh ta đã đột ngột tắt máy.
Thật ra, Quý Đồng còn muốn khuyên nhủ anh ta vài điều. Con đường phía trước còn dài, anh ta cần tìm một công việc ổn định, sống hòa nhập vào xã hội, không thể cứ mãi lông bông như bây giờ được. Thế nhưng cô chưa kịp nói thì cuộc gọi đã kết thúc trong buồn bã. Cố Kim Đông căn bản không muốn nói những chuyện đó cùng cô.
Cuộc sống thực tế khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, thế nên ai cũng thích ôm mơ mộng hão huyền.
Quý Đồng cầm điện thoại đứng ngẩn ra hồi lâu mới trở về nhà. Vừa vào sân, cô đã thấy rất nhiều người tụ tập náo nhiệt, họ đang giúp cụ Tứ nấu cơm mừng cô trở lại thăm Mộ Phủ.
Quý Đồng nhất thời không phản ứng kịp. Nhìn quanh tìm Hạ Khải Thành nhưng hình như anh không ở ngoài này. Trông ai cũng thấy quen song cô lại lúng túng chẳng biết phải xưng hô với mọi người thế nào. May mà có hai cậu thanh niên tiến lại gần, giải thích tiếng địa phương cho cô.
Những người có mặt ở đây hầu hết đều là bề trên, đã chứng kiến Quý Đồng lớn lên. Sau khi chào hỏi mọi người xong, cô liền bị lôi vào nhà, bày biện bàn ăn để chuẩn bị ăn cơm. Hai cậu thanh niên kia chắc đang học đại học, lúc nói chuyện với Quý Đồng cứ một điều chị, hai điều chị, vô cùng thân thiết, không rõ con cái nhà ai mà hiếu khách đến vậy. Nghe nói cô dẫn theo bạn trai về, bọn họ vô tư nói: “chị gọi anh rể ra ăn cơm đi”.
Quý Đồng thấy cách xưng hô này hơi kỳ lạ nhưng cũng không giải thích. Cô chần chừ hồi lâu, lo lắng Hạ Khải Thành không thích tiếp xúc với nhiều người như thế này. Nhưng những người có mặt ở đây đều là bà con hàng xóm cũ, không thể phụ tấm lòng hiếu khách của họ được, cuối cùng, Quý Đồng quyết định nói với Hạ Khải Thành một tiếng.
Vào trong phòng ngủ, cô nghe thấy tiếng ho khan của anh vang lên đứt quãng. Anh đứng cạnh lò sưởi, rót một cốc nước ấm rồi thong thả uống. Cô biết anh vẫn đang bệnh, đêm qua nhiệt độ quá thấp, đã vậy, anh còn đưa áo cho cô mặc chẳng để ý đến bản thân mình. Cô đi đến bên cạnh, nắm lấy tay anh.
Sắc mặt Hạ Khải Thành tuy không xấu nhưng ho liên tục thế này thì nhất định cổ họng rất khó chịu. Quý Đồng không nói gì, chỉ đẩy anh ngồi xuống giường rồi đi tìm thuốc. Vi Lâm chắc hẳn đã chuẩn bị các loại thuốc cần thiết trong vali, nhưng có lẽ bây giờ uống cũng muộn rồi, bị viêm họng sẽ rất nhanh chuyển thành sốt.
Bộ dạng Hạ Khải Thành rất uể oải, hễ mở miệng là lại ho, vì thế anh không tranh cãi lời cô, dẫu sao cũng đã bệnh rồi. Thấy tiếng trò chuyện rôm rả bên ngoài truyền đến, anh nói: “Em ra ngoài kia trước đi, khi nào ăn cơm thì gọi anh”.
Quý Đồng kinh ngạc nhìn Hạ Khải Thành. Cô biết chắc lúc này anh không muốn ăn gì cả, huống hồ cơm canh ở đây rất đạm bạc, vốn không hợp khẩu vị của anh. Cô đỡ anh nằm xuống giường, nói: “Đang sốt sình sịch còn lo cho em… Anh cứ ở trong này ngủ một giấc đi, không cần phải ra ngoài kia đâu”.
Tuy nhiên, lời khuyên của cô không có tác dụng, Hạ Khải Thành vẫn cùng cô đi ăn cơm.
Bữa cơm này thật ra là một bữa tiệc cơ động, hết người này đi lại có người khác đến. Ai cũng quan tâm hỏi thăm tình hình cuộc sống của bố con Quý Đồng ở thành phố Tịnh. Biết chuyện Quý Như Trạch phải ngồi tù, mọi người đều tỏ ra xót xa, vài người già còn không cầm được nước mắt.
Căn nhà đông người và nhốn nháo, Hạ Khải Thành rõ ràng không thích nhưng vẫn kiên nhẫn ở lại, cùng Quý Đồng đón tiếp từng vị khách. Sau khi tiễn chân vị khách cuối cùng, anh mới quay vào phòng ngủ và uống thuốc, thuốc hạ sốt dễ khiến người ta buồn ngủ, hai người nằm trên giường nghỉ ngơi, sợ lây bệnh cho cô nên anh cố tình nằm cách cô một tấm chăn.
Quý Đồng đột nhiên xán lại gần, ôm lấy cổ anh, nở nụ cười buồn.
“Em lại nghĩ gì vậy?” anh vừa nói vừa vỗ tay cô, chất giọng khản đặc, “Đừng lại gần anh. Ngộ nhỡ anh khỏi xong lại đến lượt em thì chỉ mệt anh thêm thôi”.
“Em chưa từng thấy anh ngồi ăn cơm ở một bàn ăn đông người như thế”. Vừa rồi cả gian nhà ồn ào tiếng nói cười, ngào ngạt mùi thơm của thức ăn xen lẫn khói bếp, tất cả những điều đó chưa từng xuât hiện trong cuộc sống thường nhật của Hạ Khải Thành. Nhưng hôm nay anh đã ngồi đó mà không hề tỏ ra khó chịu, vẫn giữ dáng vẻ thong dong, nhàn nhã ấy.
Hóa ra, đây chính là “yêu nhau yêu cả đường đi” như các cụ vẫn nói.
Mặc dù đã ở bên cạnh anh rất lâu nhưng xưa nay, Quý Đồng chưa từng suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này. Hôm nay cô phải thừa nhận, cô rung động trước Hạ Khải Thành không phải vì những gì anh có thể mang đến cho cô. Anh có thể đứng mãi trên cao quay lưng về phía ánh đèn neon chốn phồn hoa, song cũng có thể ở chốn thôn quê cùng cô ăn một bữa cơm đạm bạc.
Quý Đồng buông tay, lát sau lại hỏi: “Anh không hỏi việc của Cố Kim Đông sao?”.
Hạ Khải Thành uể oải nhắm mắt, đáp lại một câu: “Quý Đồng, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, nhưng anh vẫn còn bản lĩnh nắm giữ trái tim em”.
Quý Đồng im lặng, bầu không khí bỗng rơi vào trầm mặc. Cô muốn ở bên cạnh trông chừng