Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
ố Kim Đông mới bình thản lên tiếng: “Anh về thành phố thì không liên lạc được với em”.
Quý Đồng định ngắt lời anh ta những đối phương không cho cô cơ hội: “Sau đó, điện thoại của em ngoài vùng phủ sóng, anh lo lắng cả một ngày trời. Nhưng rồi anh nghĩ, lo lắng cũng vô ích. Thế là anh tranh thủ đi tìm nhà, đi mấy chỗ mới tìm được một căn hộ ưng ý”, giọng anh ta run run, “Quý Đồng, em đã đồng ý với anh, đợi anh trở về, chúng ta sẽ sống cùng nhau, em sẽ không về nhà họ Hạ nữa, em cũng chẳng gặp lại Hạ Khải Thành nữa…”.
Quý Đồng hiểu rõ hơn ai hết, quan hệ giữa hai người hoàn toàn là sai lầm của cô. Trong mắt Cố Kim Đông, cô chính là kẻ thiếu tự trọng, dối trá, liên tục nuốt lời. Đáng ra cô không nên tiếp tục mối quan hệ trong quá khứ với Hạ Khải Thành. Cô thật sự không phải người phụ nữ tốt! Thế nhưng cô cũng biết, đến nước này, những điều đó không thể lôi ra làm lý do được nữa.
Trầm mặc hồi lâu, Quý Đồng lất hết can đảm thú nhận: “Kim Đông, đây là vấn đề của em, em đã thử rồi, nhưng…”.
Tiếng cười của Cố Kim Đông bất ngờ vang lên cắt ngang câu nói của cô: “Em đã nhận ra rồi sao? Anh không ngừng đuổi theo em, đi tìm em, không tìm thấy thì luôn đợi em, khi em quay về anh vẫn sẽ tiếp tục ở bên em. Quý Đồng, em tưởng anh không biết tức giận à?”.
“Em không muốn xin lỗi vì em biết nó cũng vô dụng. Nhưng lần này là thật, em sẽ ở lại cùng Hạ Khải Thành, con đường về sau em sẽ tự chịu”. Quý Đồng nói dứt khoát, lần này cô không muốn tiếp tục chừa lại một đường lui nào, cô thật sự không muốn tiếp tục mối quan hệ với Cố Kim Đông nữa.
Trước kia, mỗi khi cô đòi chia tay, Cố Kim Đông đều nghĩ ra đủ mọi cách cứu vãn, nhưng có lẽ hôm nay anh ta đã quá mệt mỏi nên chỉ yên lặng lắng nghe, rất lâu mới tiếp lời Quý Đồng: “Em đang ở đâu?”.
Tín hiệu bên Quý Đồng không ổn định lắm khiến cho giọng nói của cô thi thoảng lại như trôi đi rất xa. Cố Kim Đông lấy làm lạ.
Quý Đồng đi loanh quanh tìm một vị trí thoáng hơn. Giữa khoảng đất trốn này có hai chiếc bàn vốn để phơi chè, nhưng hiện giờ không có nắng nên chưa được dùng đến, cô đứng tựa vào bàn, nói: “Em không ở thành phố Tịnh”.
Cố Kim Đông kiến quyết hỏi: “Nể tình năm xưa anh cứu em một mạng, Quý Đồng, đừng nói dối anh, anh muốn nghe em nói thật… anh biết em và Hạ Khải Thành đang ở cùng nhau, chuyện của hai người bị lộ nên anh ta mới dẫn em đi, thế nên anh muốn biết anh ta rốt cuộc giấu em ở đâu? Hiện tại em có an toàn không?”.
“Em thật sự không sao, anh ấy sẽ không hại em đâu”, cô trấn an đối phương.
Cố Kim Đông bỗng hét lớn: “Không hại em? Anh ta là một thằng khốn nạn. Năm đó em mới bao nhiêu tuổi chứ, khi một cô gái yếu đuối như em định nhảy sông tự vẫn thì anh ta đang ở đâu?”.
Thấy Cố Kim Đông bất ngờ nổi giận, Quý Đồng cũng không trả lời. Hiện giờ tranh cãi chẳng có nghĩa lý gì cả, chờ đến khi anh ta trút bực dọc xong, cô mới nói: “Anh bình tĩnh một chút, chúng ta nói chuyện thẳng thắn, được không?”.
Cố Kim Đông như thể đang cắn chặt răng kìm nén cơn giận. Hoàn cảnh sống của hai người vốn khác biệt, trước đây mỗi khi ở cạnh nhau thường hay cãi cọ ầm ĩ. Quý Đồng biết lúc Cố Kim Đông bực tức, cô có nói gì cũng không lọt tai anh ta. Huống hồ, tín hiệu di động ở đây không ổn định, nói chưa được hai ba câu, Cố Kim Đông đã gào lên cáu bẳn.
Sự nhẫn nại của Quý Đồng đã hết, giữa họ không thể tính đến chuyện yêu đương, ngay cả việc thẳng thắn nói chuyện với nhau cũng không làm được.
Cố Kim Đông có vẻ rất tức giận, gặng hỏi cho bằng được: “Em nói cho anh biết đi, em đang ở đâu?”.
Quý Đồng không muốn nói, nhưng anh ta không chịu bỏ qua: “Em yên tâm, anh là kẻ bỉ ổi, việc đến nước này mà anh vẫn không từ bỏ em được, nhất định phải biết em đang ở đâu mới có thể ngủ ngon… Nhưng anh đảm bảo sẽ không đến tìm em nữa, cho dù em có nhảy sông hay nhảy lầu, anh cũng không đến”.
Dù biết Cố Kim Đông cố tình nói những lời làm tổn thương mình, nhưng Quý Đồng vẫn cảm thấy nghẹn ngào, nhất thời không thể nói được gì.
Thì ra, vạn vật vĩnh hằng, ngay đến cả tình cảm giữa người với người cũng luôn công bằng. Yêu một người, ta sẽ khó tránh xem nhẹ người khác; làm tổn thương một người, sớm muộn gì cũng sẽ phải nếm mùi đau khổ.
Giờ vẫn còn sớm nhưng trong thôn đã có người nấu cơm. Cảnh vật yên bình xung quanh hoàn toàn đối lập với những âm thanh ồn ào trong điện thoại.
Quý Đồng nhìn chằm chằm những căn nhà trước mặt, hít sâu một hơi rồi dịu giọng nói: “Em trở về vườn chè Mộ Phủ, nơi ở cùng bố trước kia”.
Cố Kim Đông cười mỉa mai. Anh ta mãi mãi không thể kiểm soát được tình cảm của bản thân dành cho Quý Đồng. Cô đã trở thành căn bệnh ăn sâu vào trái tim anh ta, cho dù cô nói đi là đi ngay, anh ta cũng không dám nổi giận, thậm chí, ngay cả tư cách đau khổ cũng không có.
Thấy bên kia im lặng rất lâu, Quý Đồng tưởng điện thoại mất tín hiệu, đang định tắt máy thì tiếng Cố Kim Đông lại truyền đến: “Quý Đồng, anh vốn dĩ không muốn như vậy…”.
Giọng điệu anh ta vô cùng uể oải, âm thanh run run như thể đang khóc. Quý Đồng chưa từng thấy Cố Kim Đông nh