XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Còn Mãi

Tình Yêu Còn Mãi

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

Lục Giản Nhu vấn đề này. Cô đợi Hạ Khải Thành ngủ say mới một mình len lén ra ngoài, chính là đợi xem Lục Giản Nhu muốn gây khó dễ gì cho mình. Người đối diện đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó dừng trên người Quý Đồng: “Thật không ngờ cái nơi khỉ ho cò gáy này mà anh ấy cũng đến! Cô biết không? Năm xưa vì muốn giữ lại đồi chè này, Hạ Khải Thành đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, thậm chí nghĩ kế hại nhà họ Lục chúng tôi, tôi thấy thật không đáng”.
Lục Giản Nhu càng nói càng phẫn nộ, cuối cùng lời lẽ chuyển thành chửi mắng. Quý Đồng biết đối phương không nói được câu nào tử tế, nhưng hiện giờ, cô chỉ lo một chuyện, cô buộc mình bình tĩnh, nói: “Chị có thể trả thù tôi, nhưng ông nội cũng là người thân của chị… chị hãy nghĩ cho sức khỏe của ông, nhất định không thể nói cho ông biết”.
Có lẽ không ngờ Quý Đồng lại dễ dàng xuống nước như vậy, Lục Giản Nhu quắc mắc, lên giọng mỉa mai: “Có gan ăn cắp mà không có gan chịu đòn sao? Lúc quyến rũ Hạ Khải Thành sao cô không nghĩ đến ông nội? Anh ấy và tôi đã kết hôn mà cô còn không chịu cuốn xéo”.
Gió càng lúc càng mạnh, da mặt Quý Đồng tê rần, cô đứng bất động tại chỗ.
Lúc này mà còn giữ vẻ gia giáo rởm đời của mình, Lục Giản Nhu quay người lại, chiếc xe đằng sau cũng dừng.
Quý Đồng không tin Lục Giản Nhu sẽ chịu để yên, đến nước này, cô chỉ có thể thẳng thừng nói ra điều kiện mà Lục Giản Nhu muốn: “Chỉ cần chị không nói với ông nội, bây giờ tôi sẽ đi”.
Lục Giản Nhu dừng chân nhưng không quay người lại, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đi? Năm đó cô cũng rời khỏi anh ấy, có tác dụng sao? Quý Đồng, cô ngu xuẩn quá khiên tôi thấy thật vô vị”.
Nói rồi, Lục Giản Nhu quay đầu liếc nhìn Quý Đồng, ánh mắt thấp thoáng nụ cười khiến người ta sởn da gà. Người đàn bà này lật mặt thật nhanh. Cô ta ngàn dặm xa xôi tìm đến đây đương nhiên không phải chỉ để cãi cọ.
Đường núi tối ôm, chiếc xe hộ tống Lục Giản Nhu đã khởi động. Hai người đàn ông từ trên xe bước xuống. Nhận thấy tình huống nguy hiểm, Quý Đồng xoay người bỏ chạy nhưng đã bị đối phương tóm lấy, lôi về phía xe.
“Lục Giản Nhu!” Lúc này, cô mới nhận ra ý đồ của Lục Giản Nhu. Cô muốn kêu cứu nhưng miệng nhanh chóng bị bịt lại, cổ tay đau nhức, cô ngửa đầu lên chỉ thấy ánh sao mờ mờ.
Lục Giản Nhu lạnh lùng nhìn Quý Đồng: “Yên tâm đi, tôi có cách để ông nội mãi mãi không biết, và cô cũng có thể biến khỏi mắt tôi. Một công đôi việc”.
Quý Đồng ra sức vùng vẫy, Lục Giản Nhu đắc ý, quay sang căn dặn người bên cạnh: “Đẩy xuống núi, làm cho sạch sẽ!”.
Dù xảy ra chuyện gì thì cũng có sao!
Đằng nào thì cả thành phố Tịnh cũng đã biết chuyện của Quý Đồng. Dụ dỗ đàn ông có vợ, thậm chí còn làm chuyện mất mặt ngay trong nhà mình, bây giờ mọi việc bại lộ nên bỏ về quê cũ rồi tự vẫn…
Quý Đồng không kịp suy nghĩ bất kỳ điều gì nữa. Ai đó bất ngờ đánh vào gáy cô.
Trong núi bắt đầu vang lên tiếng chim hót, cô thì đã chẳng còn sức lực để kêu cứu.






Không Sợ Chia Lìa
Quý Đồng trở về thời thơ ấu của mình.
Ngày đó cô còn chưa cao bằng chum nước, nhưng đã thích theo cha đi thu thập “càng cua”. Hình ảnh cả đồi chè tươi xanh mơn mởn tràn đầy sức sống mỗi sớm mai khiến cô rơi lệ dù chỉ nằm mơ. Những cây tầm gửi quý hiếm kia quá khó tìm, đến mỗi cây chè, cô đều phải ngồi xổm xuống nhìn thật kỹ. Cả người cô nhức mỏi, vậy mà không ai đến dỗ dành cô cả…
Ý thức được mình đã tỉnh, nhưng Quý Đồng lại không nỡ dứt ra khỏi giấc mơ này. Cuối cùng, khi cô mở mắt ra, cô đã thấy mình đang ở trên máy bay trở về thành phố Tịnh, ngồi bên cạnh là Hạ Khải Thành.
Ngoài cảm giác váng đầu ra, cô không thấy trên người có chỗ nào đau nhức. Cô được đặt nằm trên một chiếc giường chuyên dụng, còn anh trùm một tấm chăn mỏng ngồi bên cạnh, tay vẫn đang cắm kim truyền nước.
Cô hỏi thăm bệnh tình của Hạ Khải Thành, anh ngán ngẩm nói: “Hết sốt lâu rồi, Vi Lâm biết tin xong cứ nhất nhất đòi bác sĩ tiếp tục theo dõi”. Vừa nói, anh vừa rút kim tiêm ra khỏi tay.
Đêm đó, may mà Hạ Khải Thành chạy tới nơi kịp thời. Quý Đồng không bị thương nhưng hôn mê khá lâu. Trang thiết bị của trạm y tế Mộ Phủ rất kém, anh không an tâm để cô ở lại đó, hơn nữa, bây giờ tung tích hai người đã bại lộ, Mộ Phủ không còn là nơi an toàn nữa, vì thế anh lập tức đưa cô về thành phố Tịnh.
Quý Đồng biết mình đã sai, khiến anh đang sốt cao mà phải chạy đi tìm mình, trong lòng cô vô cùng áy náy, chỉ biết ôm lấy anh.
Hạ Khải Thành vỗ về cô, chợt nói: “Anh đã nghe thấy câu nói đó của em rồi , Quý Đồng”.
Cô ngước lên nhìn anh, không hiểu anh đang nhắc đến chuyện gì.
“Em đã ra điều kiện với Lục Giản Nhu, rằng sẽ rời khỏi anh”, giọng điệu của anh có phần hờn trách, “Em vẫn như vậy, chuyện gì cũng có thể đồng ý, cuối cùng bao nhiêu tổn thương cũng một mình gánh chịu…. Vì thế, lúc đó anh không đi ra ngay, cho em nếm mùi bị trừng phạt”.
Nói không tức giận là không đúng, ai nghe thấy những lời như thế mà chẳng khó chịu trong lòng. Nhưng Hạ Khải Thành biết rõ cô sẽ không rời khỏi