Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
hêm, “Mau qua đây đi, còn chần chừ gì nữa.” Anh bạn trai đành cúi mặt đi đến, một lát sau họ đổi vị trí, cô bạn gái ngồi trên đùi bạn trai nũng nịu nói về kế hoạch tiếp theo.
Đường Du đành tựa lưng vào tay vịn, cảm giác người đau ê ẩm.
Tàu chạy với tốc độ cao, không biết phía trước xảy ra chuyện gì mà đột nhiên phanh gấp, do quán tính, mọi người trên tàu lảo đảo. Đèn khẩn cấp trên vách tường đường hầm bên ngoài tàu được bật sáng, Đường Du bị văng khá xa, không cẩn thận nên giẫm trúng chân một phụ nữ trung niên, cô vội vàng xin lỗi. Mọi người đều lẩm bẩm cằn nhằn, chỉ có cô gái giành chỗ với Đường Du ban nãy là ôm chặt anh bạn trai nên không sao. Đường Du sau khi đứng vững trở lại, đành nắm chặt vào tay vịn, cô chỉ có một mình.
Không lâu sau, Phù Thanh tổ chức sinh nhật, gọi điện thoại cho Đường Du mời đến dự, chị nói cô không biết nhiều đồng nghiệp trong công ty, nhân cơ hội này mọi người có thể làm quen với nhau. Phù Thanh đã giúp đỡ cô rất nhiều, từ việc làm thêm khi cô còn đang đi học và đến công việc và nhà ở sau khi cô về nước, tất cả đều có công sức của chị. Hôm đó Đường Du mang quà đến rất sớm, sau khi ăn ở nhà hàng, mấy người lại đổi địa điểm đi hát Karaoke, ai nấy đều tỏ ra hứng khởi, Đường Du không muốn mọi người mất vui nên cũng đi cùng.
Đến quán Karaoke, Đường Du ngồi ở một góc, cố gắng không để ai bận tâm đến mình. Không khí vô cùng vui vẻ, một đồng nghiệp trẻ đang hát bài của Vương Phi: “Sự ngọt ngào của anh chính là nỗi đau trong lòng em, sự xa cách liệu có giúp nổi em, em không muốn thế, cuộc đời chìm nổi, em luôn thấy mình cô đơn.” Đồng nghiệp lớn tuổi hơn một chút thì hát những bài của Vạn Phương và Thái Cầm: “Một ngày nào đó của một năm tháng xa xôi, như một khuôn mặt tiều tụy rạn vỡ, khó nói lời chia tay, hãy để mọi thứ trôi đi, dẫu biết rằng chẳng hề dễ dàng, chúng ta đâu còn nước mắt. Em nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng ra đi. Đến nay, năm này qua năm khác, nỗi nhớ trong anh vẫn chưa nguôi, nhớ em, nhớ bao kỷ niệm năm nào...” Trên màn hình là Thái Cầm, hình như là cảnh buổi liveshow của cô tại Côn Minh, cô hát và toàn bộ khán giả cùng hát theo, nhưng Thái Cầm hát, hát rồi bật khóc.
Xem đến đây, Đường Du không kìm nén nổi, cô đột nhiên chạy ra khỏi phòng, một mình lao vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tápào mặt xong, cô ngẩng mặt lên, đờ đẫn nhìn vẻ thất thần của mình trong gương. Không biết tự bao giờ, có một bàn tay đặt lên vai cô, ngoảnh lại nhìn, hóa ra là Phù Thanh. Phù Thanh nhìn khuôn mặt ướt đẫm của cô, đôi mắt trong veo như nước. Chị biết tất cả mọi chuyện của Đường Du, biết cô từng bị tổn thương, biết cô giờ đã khỏi bệnh, nhưng vết thương lòng quá sâu, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đau. Phù Thanh biết Tôn Văn Tấn, biết từng có một người như thế. Chị vỗ nhẹ vai Đường Du, giọng dịu dàng: “Tiểu Du, em đừng khóc, mọi việc đều đã qua rồi.”
Đường Du bỗng gục vào lòng chị, nức nở. Ở Pháp bao nhiêu ngày tháng, về nước cũng đã lâu, bấy nhiêu ngày bấy nhiêu đêm, cô chưa từng khóc, nhưng cứ hễ khóc là không sao nín được. Phù Thanh sợ có người vào nên dẫn cô vào một phòng trống.
Đường Du nghẹn ngào nói: “Chị ơi, anh ấy không cần em, bỏ rơi em rồi, anh không cho em sinh con, em chỉ thế thân người khác thôi. Em không có bố mẹ, không có bạn bè, chẳng có gì hết. Nhưng sao anh ấy lại chỉ coi em là kẻ thế thân cho người khác? Sao anh ấy lại đối xử với em như vậy?”
Khó khăn lắm Phù Thanh mới an ủi được cô, sau đó dẫn cô ra khỏi phòng. Đúng lúc chị Chu vừa từ nhà vệ sinh bước ra, thấy hai người từ một phòng trống đi ra, mắt Đường Du vẫn đang đỏ hoe, trong lòng chị lấy làm băn khoăn.
Ngày hôm sau, khi Đường Du đến công ty lấy bản thảo, chị Chu cố tình níu cô lại hỏi, vẻ bí mật: “Tiểu Du, có phải em chưa có bạn trai không?”
“Vâng ạ.” Không hiểu sao chị Chu lại quan tâm đến chuyện đời tư của mình, cô thấy ngài ngại.
“Là thế này, chị có quen một anh chàng, năm nay cậu ấy hai mươi bảy tuổi, làm việc ở phòng thí nghiệm, rất tốt tính. Thấy em chưa có bạn trai, hay hôm nào chị hẹn cậu ta ra ngoài gặp mặt.”
Cô không biết từ chối thế nào, chỉ cúi đầu lặng thinh.
Thấy cô im lặng, chị Chu cũng cảm thấy gượng gạo, liền giải thích: “Em đừng hiểu lầm, chị không phải người thích làm mai làm mối. Thực ra, thời buổi bây giờ chẳng mấy ai còn thích làm việc ấy nữa, một chút sơ suất sẽ biến người ta thành kẻ thù, lúc ấy cả hai đều hận bà mối. Còn chị, việc này cũng là...” Chị như muốn chứng minh mình khác với những người kia, nhưng nói đi nói lại mới thấy mình chỉ càng thêm lộ r đồ, vội nói thẳng ngay, “Là thế này, cậu ấy là em họ của chị. Hình thức không chê vào đâu được, tính tình cũng tốt, mỗi tội nhút nhát, hễ gặp con gái là câm như thóc, nên đến giờ vẫn chưa yêu ai. Chị nghĩ em giờ vẫn chưa có bạn trai, hay là cứ đi gặp thử, biết đâu hai người lại có duyên.”
Phù Thanh bỗng từ đâu xuất hiện, cô cười nói: “Có phải là cậu em họ làm việc tại phòng thí nghiệm trong trường đại học B không? Em cũng gặp qua rồi, đúng là một anh chàng tốt.”
Chị Chu biết Đường Du là sinh viên khóa dưới của