Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
ợc điều đó, Tôn Văn Tấn ho một tiếng, trong phút chốc trở lại vẻ trầm tĩnh. Đúng lúc đó, Đường Du nghe thấy tiếng gọi vang lên cách đó không xa: “Tiểu Du, Văn Tấn.”
Đường Du như bị sét đánh, vội ngẩng đầu nhìn lên, Tôn Văn Tấn cũng đưa mắt nhìn, khuôn mặt hai người đều biến sắc, Tô Nhiêu đang đứng trước cổng bệnh viện. Cô đã thay bộ áo bệnh nhân bằng quần áo của mình, cổ tay vẫn băng bó. Ánh mắt cô bình thản, u ám, không chút biểu cảm.
Đường Du ngẩn người một lúc sau đó vội chạy về phía Tô Nhiêu. Thấy Đường Du đi về phía mình, Tô Nhiêu liền quay người chạy vào trong bệnh viện, đến cầu thang lớn trong tòa nhà chính Đường Du mới đuổi kịp. Cô kéo cánh tay Tô Nhiêu lại, giọng khẩn khoản nói: “Nhiêu Nhiêu…”
Tô Nhiêu quay đầu, ánh mắt ngơ ngác, bi ai như con thú nhỏ bị thương. Cổ họng Đường Du như tắc nghẹn, muốn nói mà không sao thốt lên lời.
Tô Nhiêu vội giấu ánh mắt ấy, bối rối hất tay Đường Du ra, tiếp tục lên lầu.
Đường Du chạy theo, nắm chặt tay bạn, run run giọng gọi, “Nhiêu Nhiêu…”
Tô Nhiêu ngoảnh đầu, nước mắt lưng tròng, đọng đầy khóe mắt nhưng cố kìm nén. Sau khi làm phẫu thuật, đôi mắt cô khiến người ta nhìn vào thấy sợ, trái tim Đường Du như bị bóp nghẹt. Tô Nhiêu nói trong tiếng nấc: “Tiểu Du, cậu không biết rằng anh ấy gần như đã muốn kết hôn với mình sao? Có phải chính là cậu, vì cậu mà anh ấy không cần mình nữa?”
Nước mắt Đường Du bỗng trào ra. Bấy nhiêu năm nay cô chỉ có duy nhất một người bạn, giờ chính cô lại làm tổn thương người đó, Đường Du không biết nói sao, cổ họng cô tắc nghẹn, nước mắt như suối.
Tô Nhiêu nhìn thẳng vào mắt Đường Du, “Lâm Khai nói đúng không? Người đàn ông đó chính là Tôn Văn Tấn sao? Cậu đã lên giường với anh ấy?”
Đường Du khẽ run lên, cô đâu ngờ Lâm Khai biết chuyện đó. Mắt Tô Nhiêu không còn ngấn lệ nữa, cô nhìn về phía Tôn Văn Tấn, mắt nheo nheo, sự hằn học đó khiến Đường Du ớn lạnh. Cô vẫn giữ chặt tay, không chịu buông, bỗng Tô Nhiêu giơ tay kia giáng cho Đường Du một cái tát.
Cô lảo đảo, tay vẫn không buông Tô Nhiêu ra. Đường Du chưa kịp phản ứng gì, thì cái tát thứ hai đã giáng xuống. Mặc dù cổ tay của Tô Nhiêu vẫn đang quấn băng, nhưng cái tát mạnh đến nỗi Đường Du nổ đom đóm mắt, hai tai ù ù. Tô Nhiêu còn muốn tát nữa, nhưng Đường Du đã thấy máu thấm qua lớp băng trắng nên đành
Thoát khỏi Đường Du, Tô Nhiêu quay người chạy lên lầu. Đường Du thẫn người ra, lại gọi “Nhiêu Nhiêu…” Rồi cuống cuồng đuổi theo. Chưa chạm đến người thì Tô Nhiêu như đã sớm biết trước, hất mạnh tay, Đường Du loạng choạng lùi lại, rồi bước hụt, trẹo cả chân. Cô đau đến nỗi mặt mày nhăn nhó, nhưng vẫn gắng gượng, ánh mắt đau đáu nhìn Tô Nhiêu, “Nhiêu Nhiêu, nghe mình giải thích…”
Tô Nhiêu nghiến răng, mắt nhìn chằm chằm một lúc, rồi bất chợt giơ tay đẩy mạnh Đường Du, do bất ngờ, Đường Du bị mất thăng bằng, ngã lăn xuống cầu thang. Lúc đầu Tôn Văn Tấn không lên theo, sợ Tô Nhiêu bị kích động, không nghĩ sự việc sẽ diễn ra như thế, khi gã lên đến nơi thì đã chậm mất một bước. Đường Du bị đẩy ngã, trán trầy xước, chảy máu, tóc rối bù nhưng cô vẫn vùng vằng muốn bò dậy lên. Tôn Văn Tấn đến đỡ liền bị cô hất ra.
Tôn Văn Tấn thấy tay Đường Du cũng bị trượt một mảng da lớn, máu thấm sang cả tay gã. Nhưng cô vẫn cố nhìn theo Tô Nhiêu, dù chẳng hề khóc mà nước mắt cứ tuôn trào. Bị ngã từ trên cao xuống, chân hình như bị gãy, cô thử đứng dậy nhưng hễ chạm chân xuống đất là lại oặt xuống, không thể nào đứng lên được. Cô nhìn theo Tô Nhiêu, mặt nhăn lại nhưng vẫn gọi, “Nhiêu Nhiêu, Nhiêu Nhiêu…”
Tô Nhiêu là người bạn duy nhất của cô, là người chăm sóc lúc cô ốm tưởng chết, từng đưa cô đi bệnh viện, giúp giặt đồ, nấu canh bổ dưỡng cho cô ăn, sao Đường Du có thể dễ dàng để tuột như thế, dù việc đã đến mức này, cô vẫn muốn cố gắng níu giữ. Cuộc đời Đường Du vốn thiếu thốn, không bao giờ dám ước muốn xa vời, những gì cô có đâu nhiều nên có ai thấu hiểu sự mất mát đáng sợ với cô đến nhường nào.
Từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, Tô Nhiêu nghiến chặt răng, nói từng chữ, giọng chưa bao giờ thảm thiết đến thế, “Đường Du, Văn Tấn, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy các người nữa.”
Đường Du càng thên cuống, nhưng không thể bò dậy được. Tô Nhiêu đã quay người đi khỏi đó, Đường Du bật khóc, “Nhiêu Nhiêu, đừng đi…”
Tôn Văn Tấn chưa từng thấy Đường Du thế này bao giờ. Cô gái này thật phức tạp. Lần đầu gặp, thấy cô vô cùng mạnh mẽ. Bị cha ruồng bỏ, cắt đứt quan hệ, cô cũng chẳng mảy may rung động. Khi bạn trai gặp chuyện, cô lại chạy v khắp nơi cầu cứu, thậm chí còn không tiếc hiến thân cho Tô Bất Dị. Thái độ của ông bà Lâm khiến cô tủi thân, không dám kể với Lâm Khai, chỉ ngày ngày nhìn anh ta bỏ tiền ra mua say trong hộp đêm. Có kẻ mời uống rượu, dù có là ai, cho bao nhiêu tiền, cô cũng chẳng động lòng. Trước sự hăm dọa, nạt ép của Hà Khâm, cô cũng chẳng sợ. Còn giờ đây, khi bị người bạn thân nhất giáng liên tục hai cái tát, bị đẩy ngã từ trên bậc cao xuống gãy cả chân, không đứng dậy nổi, cô vẫn đang cố hết sức mình cầu xin tha thứ.
Cô ngang ngạnh, mạnh mẽ, tự lập,