Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

biết nín nhịn và cũng vô vùng kiêu ngạo, chưa từng dựa dẫm ai hay có tham vọng gì, cũng chưa từng cầu xin hay để ai đó nhận ra ở mình vẻ u buồn. Nhưng giờ đây, nhìn cô, trái tim Tôn Văn Tấn đau quặn. Gã cúi người, dịu dàng, cẩn trọng ôm cô vào lòng.
Văn Tấn đưa cô đến khoa xương, bác sĩ hỏi han tình hình, quan sát bên ngoài, dùng tay nắn nắn. Đường Du nghiến chặt răng, bác sĩ nói: “Có thể bị gãy xương.” Dứt lời liền nói với y tá đưa cô đi chụp phim, Tôn Văn Tấn lại bế Đường Du đi đến phòng chụp, cô được đặt trên một chiếc bàn cao. Trong khi bác sĩ thao tác máy, y tá nói: “Cô gái này gan lì thật, người khác khi được đưa đến đây, dù chỉ hơi trẹo chân, bác sĩ chưa chạm vào đã hét loạn xạ nhưng cô gãy cả xương rồi mà không khóc cũng chẳng nói năng gì.”
Tôn Văn Tấn nghĩ, Đường Du sao lại không thấy đau chứ? Bác sĩ lắc qua lắc lại chân, cô đau đến nỗi môi trắng nhợt, một bên mặt sưng phồng nhưng vẫn không nói gì, mắt ngấn lệ, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Chụp X-quang xong lại đến chụp CT, kết luận cuối cùng, ngoài mặt, tay bị trầy xước và gãy xương chân ra, các phần khác đều không vấn đề gì. Nghe xong chẩn đoán của bác sĩ, Tôn Văn Tấn thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ bó bột cho Đường Du. Nửa đêm, Trần Thích đến. Tôn Văn Tấn ngồi bên ngoài phòng bệnh, miệng ngậm điếu thuốc theo thói quen, không biết là đang nghĩ gì, đờ đẫn như người mất hồn.
Trần Thích sợ nhất bộ dạng này của Tôn Văn Tấn, anh ta bước đến hỏi : “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chân cô ấy bị gãy xương, bó bột rồi.” Tôn Văn Tấn nói như người ngủ mơ.
Tô Nhiêu làm à? Cô ta cũng ác thật đấy…” Trần Thích đẩy cửa phòng bệnh của Đường Du, nhìn vào bên trong, có lẽ cô đã ngủ. Trần Thích đóng cửa lại, châm một điếu thuốc, ngồi cạnh Tôn Văn Tấn.
“Lúc nãy, khi đưa Lâm Khai đến bệnh viện, tôi đã nói qua chuyện của cậu và Đường Du, mong cậu ta sau này bớt dại dột đi. Đến hành lang bệnh viện thì gặp Tô Nhiêu, thấy họ quen biết nhau nên tôi đã phó mặc cho cô ta. Chắc cậu ta đã kể lại cho Tô Nhiêu. Xin lỗi cậu, lúc ấy tôi cũng không nghĩ được nhiều như thế.”
Ngày hôm sau, bác sĩ nói Đường Du có thể xuất viện, về nhà phải chú ý, tốt nhất là dùng xe lăn hoặc gậy chống.
Tôn Văn Tấn vào phòng bệnh, thấy cô đang đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt bơ phờ, mắt sưng húp.
Gã nói: “Bác sĩ nói hôm nay có thể xuất viện, cô đang phải bó bột, đi lại không tiện, có cần về nhà tôi ở không?”
Môi Đường Du bạc phếch, khuôn mặt trông tiều tụy, cô miễn cưỡng nặn ra nụ cười, “Tôi không sao, tự tôi lo được.” Giờ cô không muốn nhìn thấy gã thêm một phút nào nữa.
Tôn Văn Tấn ngần ngừ.
Lát sau có người đẩy xe lăn vào phòng, Tôn Văn Tấn nói: “Đây là xe thuê, bác sĩ nói, trong thời gian này, xương vẫn chưa liền nên không được tùy tiện vận động. Cô sống một mình, không tiện, nên tôi đã mời một người giúp việc. Cô yên tâm, căn phòng đó chỉ có cô và người giúp việc, tôi sẽ về thành phố N.” Ngừng một lát, gã nói thêm, “Bố mẹ Lâm Khai cũng đến đây rồi.”
Tay Đường Du bấu chặt vào chăn, cúi đầu không nói gì. Giờ chân đã gãy, không đi lại được, lại chỉ có một mình, Tôn Văn Tấn đã thay cô sắp xếp chu đáo, nhưng cô vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Tôn Văn Tấn đợi một lúc mới đến ôm cô, vừa đến gần, Đường Du liền kéo chăn, thu người về phía sau, rồi bất chợt ngẩng đầu lên nhìn. Đôi mắt sưng húp, ngân ngấn lệ, sáng lấp lánh như thủy tinh khiến người ta thấy mà chua xót. Cô không muốn gã đến gần, nhưng lại chỉ biết bất lực nhìn, ánh mắt như đang thỉnh cầu hãy tránh xa, mãi mãi về sau đừng gặp cô nữa.
Tôn Văn Tấn nhớ lại buổi tối hôm qua khi cô ngã xuống cầu thang, cố leo lên mà không sao nhấc chân nổi, rồi lại nhớ cái đêm cô uống say, kéo tay áo gã, luôn miệng hỏi: “Nếu là tôi con nhà lành, có bố mẹ, anh chị, họ hàng thương yêu, các anh có dám nói với tôi như thế không? Anh dám nói hắn chỉ thích gái trinh thôi sao?” Nhớ cả lúc gã thì thầm bên tai sẽ giúp cô cứu Lâm Khai, tay cô buông thõng như người chẳng còn thiết gì nữa. Tất cả những điều đó khiến trái tim gã nhói lên.
Gã cúi người, nhìn cô, “Giờ cô không thể tự lo liệu cho bản thân, không thể sống một mình được.” Gã giơ cánh tay ra, khi tay gã đã chạm đến, Đường Du lại muốn thu người về phía sau. Tôn Văn Tấn ấn tay lên bàn tay đang kéo chăn khiến cô không lùi được nữa, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, “Nghe lời anh!”
Suốt đêm không ngủ, trong mắt Tôn Văn Tấn vằn lên những tia đỏ, gã dịu dàng nhìn cô, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự cảm thông, thấu hiểu lẫn day dứt. Nước mắt Đường Du lại muốn trào ra, cô đành ngoảnh đầu nhìn nơi khác mong sao nó đừng rơi xuống. Cuối cùng Tôn Văn Tấn cũng bế cô lên, nhưng gã không đặt cô vào xe lăn mà bế thẳng xuống lầu, gã cẩn thận từng li từng tí như thể đang nâng niu một viên ngọc dễ vỡ.
Phía sau họ, y tá mang xe lăn xuống.
Đường Du ở trong căn hộ của Tôn Văn Tấn tại một khu cao cấp của thành phố B, rộng khoảng một trăm chín mươi mét vuông, nội thất bố trí đơn giản kiểu cổ điển. Gã mời cho cô một người giúp việc, rồi sau đó khô