XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

ng thấy lui tới nữa.
Ngày nào cô cũng ở với người giúp việc, ở trường thì đã xin phép nghỉ, cô cũng không đến hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa. Lý Văn có gọi điện thoại hỏi, nhưng cô không nói thật mà chỉ bảo bận việc học, không có thời gian làm thêm nữa.
Lý Văn ấp úng, nói linh tinh vài câu rồi dập máy.
Tôn Văn Tấn vẫn chưa quay lại, Đường du nằm trên giường học bài, người giúp việc là y tá của bệnh viện, rất chuyên nghiệp và cẩn thận, vì thế chân cô hồi phục rất nha
Hôm đến bệnh viện tháo bột, Đường Du không phải ngồi xe lăn nữa, chỉ cần chống gậy là có thể tự đi lại được. Xuống thang máy, vừa ra khỏi cổng, cô bỗng nhìn thấy một chiếc xe đua màu đỏ đỗ trước cổng, một cô gái trang điểm đậm, đeo kính đen, miệng hút thuốc, nhìn cô chằm chằm.
Ban đầu Đường Du không để ý, người giúp việc đỡ cô chống gậy đi ra lề đường đón xe. Vừa đón được xe, bỗng nghe thấy giọng Trần Thích, “Cô Đường, xin chờ một chút.”
Trần Thích tiến lại nói với tài xế không cần taxi nữa, rồi quay sang bảo Đường Du: “Hôm nay trước lúc tôi đi bận chút việc nên đến muộn, xin lỗi cô, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”
Đường Du ngoái đầu nhìn, xe của Trần Thích đỗ cách cổng tòa nhà không xa, nhưng không trông thấy chiếc xe đua đỏ nữa. Lúc này Đường Du mới nhớ cô gái lúc nãy trông quen quen, chẳng phải đó là Chu Nhiễm ở Loạn thế giai nhân sao?
Sau khi tháo bột, Đường Du chuyển khỏi căn hộ của Tôn Văn Tấn, quay về trường. Trong thời gian bị gãy chân phải ở chỗ Tôn Văn Tấn, bà chủ nhà có gọi điện đến nói Tô Nhiêu đã trả phòng, trước đấy người giúp việc đã giúp cô thu dọn đồ mang đến căn hộ của Tôn Văn Tấn.
Về đến trường thì đã là trung tuần tháng Năm, kỳ thi tiếng Pháp cấp bốn toàn quốc sắp đến, lúc này cô mới phát hiện Tô Nhiêu không những trả phòng mà còn làm xong thủ tục, đi Pháp du học. Mọi người đều bán tán xôn xao, thì ra Tô Nhiêu có một ông bố giàu có, muốn xuất ngoại là được xuất ngoại, giọng các bạn đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Phòng trọ trước đây mà Đường Du ở, Tô Nhiêu đã trả lại, bây giờ học kỳ chưa kết thúc nên cô cũng ngại xin trường cho ở ký túc xá, đành phải thuê phòng gần trường. Phòng ở tầng một, diện tích nhỏ, tắm giặt, vệ sinh chung, vừa tối vừa ẩm ướt, may mà giờ đang mùa hè và quan trọng nhất là giá thuê rẻ. Hôm Trần Thích đưa đi bệnh viện tháo bột, nhân tiện đưa lương ở hộp đêm cho cô, đồng thời nhắc nhở cô sau này đừng đến đó nữa. Mất một nguồn thu nhập, lại phải nằm việc một tháng nên Đường Du càng phải tiêu pha dè sẻn hơn.
Nghỉ học mất hơn tháng trời, cô bắt đầu làm bài t gần như không ra khỏi nhà, hệt như hồi sinh viên năm thứ nhất. Có lúc mệt quá, cô quay đầu nhìn ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ rồi thẫn thờ theo chiếc bóng đổ dài của mình.
Những ngày này, không có Lâm Khai, không có Tô Nhiêu, không có Tôn Văn Tấn, cũng chẳng còn Loạn thế giai nhân. Chỉ mình cô, lặng lẽ làm một vài việc, ăn cơm, uống nước, đi học, ôn bài, mất ngủ, chẳng mấy khi nhớ đến một người, nhưng giờ đây, trước cái bóng cô liêu của chính mình, cô bỗng thấy nhớ.
Trước đây, có lần Tô Nhiêu kể: “Hồi nhỏ, mình bị mẹ mắng vì muốn mua một chiếc váy mới. Lúc ấy, mình rất tủi thân, nghĩ sao mình lại khổ sở hơn người khác, người ta có quần áo mới, đi học, tan học đều có xe đưa đón, còn có nhiều tiền tiêu vặt, mình thì chẳng có. Nghĩ vậy, mình bắt đầu oán hận mẹ, cả tháng trời hai mẹ con chiến tranh lạnh với nhau. Sau một tháng, mình gần như quên khuấy chuyện giận dỗi đó, chỉ là đã quen không nói chuyện với mẹ nữa, cũng chẳng có gì để nói cả. Một hôm, mình vô tình nói với mẹ một câu, mẹ bỗng òa khóc rồi nói muốn gì mẹ sẽ mua, chứ đừng thờ ơ như thế. Kể từ đó mình hạ quyết tâm, sẽ không bao giờ nặng lời với mẹ nữa. Mình biết mẹ luôn canh cánh chuyện bố phản bội nên sợ mất đi đứa con gái duy nhất, bởi vậy hơn mười năm nay mình không dám nhắc đến bố trước mặt mẹ. Mình cũng thề rằng cả đời này không nhận ông ấy nữa, vì mình không thể làm tổn thương mẹ được, bà ấy chỉ có mình mình thôi.”
Nhưng cuối cùng Tô Nhiêu cũng dùng tiền của Tô Bất Dị đi phẫu thuật thẩm mỹ, rồi nghe theo sự sắp xếp của ông ta đi Pháp du học. Chả lẽ cô không cần cả người mẹ duy nhất đó nữa sao?
Tô Nhiêu trước đây thân thiện, hòa nhã, nhân hậu nhưng hai cái tát của cô tối hôm ấy rất đau, cổ tay đang bị băng bó mà vẫn mạnh như thế. Tô Nhiêu hận cô, thậm chí còn không cho Đường Du cơ hội giải thích đã một mình bay đến phương trời xa lạ.
Nghĩ đến đây, trái tim Đường Du đột nhiên đau nhói, như thể bị hàng trăm thứ gì đó giày xéo lên, cô đau đớn cúi gập người, thấy nước mắt mình lã chã rơi trên nền nhà.
Từ nay, cô chỉ còn một mình.






Phiêu bạt vì tình
Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết, giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”
Cuộc thi Pháp ngữ cấp bốn diễn ra vào ngày hai mươi bảy tháng Năm, ngày hai mươi sáu Đường Du nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe bác sĩ nói xong, mặt cô dần biến sắc.
Sau khi r