Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
rồi gã đắc ý trở về chỗ của mình nhìn cô. Da mặt gã trắng, đôi mắt đen láy, sâu thẳm trong ánh mắt ấy ánh lên niềm vui đầy tinh quái, lông mày nhếch lên mãn nguyện.
Lúc sực tỉnh lại, Đường Du mặt đỏ lựng, cô hốt hoảng nhìn ra bên ngoài, Thang Dĩnh đang mỉm cười nhìn họ trêu đùa.
Tôn Văn Tấn vẵn tỏ ra đắc ý, gã giống như đứa trẻ lần đầu biết đến mùi vị chiến thắng, một chiến thắng đơn thuần nhất, nhưng niềm hân hoan lại không đơn giản. Gã đưa tay lên làm chữ “V”, dáng vẻ ấy khiến lòng cô ấm áp, ngọt lịm.
Sự gặp gỡ của hai người thật đúng ly kỳ, trải qua bao nhiêu chuyện giờ mới được ở bên nhau, họ yêu cũng không giống những cặp tình nhân thông thường. Trước mặt phụ nữ, Tôn Văn Tấn luôn tỏ ra bất cần, họ chỉ thấy gã là một công tử đào hoa, luôn nói những lời đường mật, có vô số thủ đoạn bỡn cợt, thích nhìn ngắm khuôn mặt phụ nữ thẹn thùng, e lệ, nhưng với Đường Du gã hoàn toàn khác. Lần ở Dương Châu, cô vẫn chưa mở rộng lòng mình, dù bên nhau nhưng chưa hề dám nghĩ đến chuyện tương lai, lúc ấy quan hệ giữa họ giống như tài khoản thấu chi, chắc chắn sẽ có một ngày phải trả hết. Giờ đây, giữa họ đã thật thoải mái, tự nhiên, cô cuối cùng cũng thấy an tâm. Sau chuyện cô bỏ đi, rồi làm phẫu thuật, Tôn Văn Tấn bây giờ đã yên tâm hoàn toàn, chỉ mong cô vui vẻ, hạnh phúc, cô có thể chắc chắn rằng gã đang yêu cô.
Đã là hạ tuần tháng Mười một, sắp đến kỳ thi cuối kỳ. Trước đây, Đường Du không biết bệnh tình của mình, viết bừa đơn xin bảo lưu một năm. Giờ đã phẫu thuật xong, tình trạng hồi phục tương đối tốt nên cô không muốn tốt nghiệp trễ một năm, cô định sẽ xin tham gia thi cuối kỳ như mọi người. Đường Du tìm gặp thầy hướng dẫn, thầy biết những chuyện xảy ra với cô mấy tháng nay nên cũng thương tình, đồng ý giúp đỡ. Tuy nhiên, phòng giáo vụ lại cho rằng các môn học của năm thứ ba phần lớn là chuyên ngành, cô đã bỏ mấy tháng, giờ đi thi, chỉ e không qua được. Chi bằng cô làm đơn xin hoãn thiận dụng thời gian còn lại và kỳ nghỉ đông, ôn luyện cẩn thận để năm tới thi lại, như thế cũng không bị tốt nghiệp chậm một năm, sang năm có thể tiếp tục đi học như các sinh viên khác. Đó là cách giải quyết tốt nhất. Cô định tranh thủ một tháng còn lại đi học bình thường rồi về nhà tự ôn thêm. Tôn Văn Tấn có thời gian thì đích thân đưa cô đến trường, còn không thì để cô đi taxi, nhưng sau khi về nhà, gã kiên quyết không cho phép cô học hành quá sức, dẫu sao cô cũng mới làm phẫu thuật. Ngày nào gã cũng ép cô uống rất nhiều thuốc bổ, cô uống nhiều đến nỗi chỉ muốn nôn.
Có điều gã cũng không thể ở bên cô mãi, trước đây cứ nửa tháng gã lại đi thành phố SZ một lần, mỗi lần đi đều nhanh chóng quay về. Nhưng lần trước, sau khi trở về từ đó, gã thường xuyên đi thành phố SZ hơn, gần như tuần nào cũng phải bay về đó ba ngày.
Đường Du hình như đã thích gắn chặt với gã, có lúc không nỡ để gã đi, lúc tiễn, cô vô tình hỏi: “Em nghe nói công ty anh ở thành phố SZ đã có cô Châu thay anh quản lý phải không?”
Gã bỗng ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lạ lùng nhìn cô rất lâu, cảm xúc phức tạp, vừa thấy vui vui lại vừa thấy miễn cưỡng: “Có chuyện gì không?” Trước đây cô chưa bao giờ hỏi han công việc lẫn các mỗi quan hệ trong việc kinh doanh của gã, nghĩ một lát, gã nói: “Gần đây, công ty có nhiều việc nên hơi bận.”
Cô chột dạ, nhưng vẫn không kìm được, liền hỏi gã: “Cô ấy có phải rất xinh đẹp không?”
Tôn Văn Tấn sững người, rồi lập tức hiểu ra vấn đề, trên môi nở một nụ cười lém lỉnh: “Cô ấy xinh, xinh hơn em nhiều,” nói rồi, gã lại gần cô, “Sao, em ghen à?”
Ánh mắt Đường Du lẩn tránh.
Tôn Văn Tấn không giấu được niềm vui, gã véo nhẹ má cô, nói: “Chỉ tiếc là cô ấy nghe nói anh sắp đi làm ngư dân ở biển Aegean với bà xã, nên đang làm đơn xin thôi việc, muốn anh tìm người thay thế trong vòng ba tháng. Bỗng nhiên mất đi người trợ thủ đắc lực nên anh mới phải bận rộn thế này. Nếu không xử lý tốt việc ở công ty thì anh lấy gì nuôi em?”
Mặt Đường Du đỏ gay xuống tận cổ.
Tôn Văn Tấn mới đi được một ngày thì Đường Du bị ốm. Khi gã gọi điện về, chị giúp việc cho biết Đường Du bị sốt. Hóa ra do gã không có nhà, không ai quản nên cô đã học quá sức, không quản mệt mỏi, đọc sách nhiều hơn mọi ngày vài tiếng đồng hồ, kết quả là tối bị cảm lạnh, lên cơn sốt cao. Lúc xuất viện, bác sĩ dặn cô mới phẫu thuật nên rất dễ bị viêm nhiễm, sốt và cảm đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng, ngộ nhỡ tình trạng này có xảy ra, phải nhập viện ngay. Tôn Văn Tấn lập tức gọi điện đến sân bay, do quá muộn nên không còn chuyến bay về thành phố B, gã chỉ còn cách gọi điện nhờ Trần Thích. Đường Du một mực không chịu nhập viện, cô nói sức khỏe của mình đã khá lên nhiều, không nghiêm trọng như bác sĩ nói. Vì vợ Trần Thích sắp đến ngày sinh, nên anh ta không thể ở lại quá lâu, cô không muốn đến bệnh viện, anh chỉ còn cách nhờ chị giúp việc chăm sóc. Cũng may là đến hôm sau, khi Tôn Văn Tấn gọi điện về thì Đường Du đã hạ sốt, nhưng gã vẫn bay về thành phố B.
Thấy cô nằm trên giường, khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt rụt rè nhìn gã, những lời định trách móc cô bỗng biế