Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
n thành lòng thương xót, không kìm được, gã ôm chặt cô vào lòng, may là cô không sao cả. Kìm nén mãi, cuối cùng gã cũng trách nhẹ: “Em thế này, anh làm sao có thể yên tâm được? Khó khăn lắm mới có được em, em có biết lúc em nằm trên bàn mổ anh đã lo lắng thế nào không, em có biết là sức khỏe của em suy nhược thế nào không, em không biết là quá trình hồi phục quan trọng thế nào đối với sức khỏe sau này sao, em vốn không được khỏe…”
Đường Du lặng thinh trong lòng gã.
Gã đột nhiên thấy lo lắng, kéo nhẹ cô ra nhìn: “Em đừng để mọi công sức của anh trở thành công cốc nhé.”
Đường Du sụt sịt, gật gật đầu, lặng lẽ ôm chặt gã. Tôn Văn Tấn vốn bất cần mà sao những lời nói này lại khiến trái tim cô mềm yếu đến thế.
Nỗi đau bất tận
Trong thứ ánh sáng mờ ảo, ánh mắt gã mơ màng, hình ảnh này lập tức ám lấy cô. Lòng cô chua chát, cảm giác buồn đến k
Kết quả là tuần đó gã không dám đi thành phố SZ nữa, suốt ngày ở bên cô. Đợi sau khi cô đỡ còn dẫn cô đến bệnh viện kiểm tra. Báo cáo kết quả có ngay trong ngày, trên đường trở về, Tôn Văn Tấn tập trung lái xe, không biết đang suy nghĩ gì, cứ lặng thinh. Do sự việc nằm ngoài dự kiến, trong lòng Đường Du bỗng chốc nghĩ đến vô số điều, nhưng ý nghĩ nào cũng mơ hồ, lòng dạ cô rối bời.
Bác sĩ đã kiểm tra xong, nói, vết mổ của cô lành tương đối nhanh, nhưng khi kiểm tra toàn thể, phát hiện là cô đã có thai được ba mươi lăm ngày.
Do mới làm phẫu thuật được hai tháng, bác sĩ còn siêu âm màu cho cô. Kết quả kiểm tra cho thấy tất cả chức năng trong cơ thể đều đã hồi phục, chỉ cần chú ý sức khỏe và vấn đề dinh dưỡng, cần đến kiểm tra định kỳ, tránh bị cảm, sốt thì việc mang thai hoàn toàn không vấn đề gì. Mặc dù bác sĩ nói là có thể mang thai bình thường, song cơ thể Đường Du vẫn còn rất yếu. rất nhiều phụ nữ sau khi mổ trong mấy năm đều không dám mang bầu, vì sức khỏe yếu, cộng thêm việc dùng quá nhiều thuốc, sợ ảnh hưởng không tốt đến đứa bé khi sinh ra, hơn nữa điều này cũng không có lợi cho sức khỏe của người mẹ. Hiện nay cô mới là sinh viên năm thứ ba, nếu có bầu, sinh con thì nhất thiết phải nghỉ học, e rằng đây là điều cô không muốn, giờ không phải thời điểm tốt để sinh con.
Bên cạnh gã chỉ có một cây đèn bàn, phần thân cong cong bằng inox chụp xuống, phạm vi chiếu sáng không lớn, cũng không sáng lắm, thứ ánh sáng âm ấm, vàng vọt ấy bao trùm khuôn mặt gã, chiếc ghế sofa sau lưng gã trở nên mờ ảo, không trông thấy rõ. Bỗng chốc không gian như chuyển đổi, sông cạn núi dời, cả thế giới chỉ còn lại hai người, cứ thế nhìn nhau, giữa họ là bóng đêm và khói thuốc, quan sát không đuợc rõ ràng lắm nhưng trong giây phút này, không ai lên tiếng, vô cùng khoan thai, vô cùng yên ả y như trong một giấc mộng.
Trong thứ ánh sáng mờ ảo, ánh mắt gã mơ màng, hình ảnh này lập tức ám lấy cô. Lòng cô chua chát, cảm giác buồn đến kỳ lạ, giọt lệ trong mắt suýt tuôn trào.
Sau lưng Đường Du là ánh đèn trong phòng ngủ sáng trưng, Tôn Văn Tấn ở vị trí ngược sáng nhìn cô đứng trước cửa phòng. Vẻ thê lương, hoảng hốt trên khuôn mặt cô bỗng như vò nát trái tim gã. Gã rút điếu thuốc đang ngậm trên miệng xuống dụi mạnh vào chiếc gạt tàn rồi cả quyết đứng dậy, đi vài bước đến bên cô, ôm trọn cơ thể cô vào lòng. Do gã dùng sức quá mạnh, cô thấy xương cốt mình âm ỉ đau.
Từng đợt sóng lòng cuộn trào nhưng Tôn Văn Tấn không sao cất lên lời, gã không nói ra được, trước mắt gã vẫn lưu lại dáng vẻ thê lương, hoảng hốt của cô đang đứng trước cửa phòng. Đường Du như đoán được điều gã muốn nói, nhưng cô không dám chắc chắn nên chỉ lặng lẽ trong vòng tay gã. Bỗng chốc, dũng khí cất thành lời của Tôn Văn Tấn như biến mất, môi động đậy nhưng không phát ra âm thanh nào, ngực gã run run. Đường Du chưa từng thấy gã sợ hãi, hoảng loạn thế này bao giờ, gã ôm cô rất chặt như thể muốn cô tan ra trong lòng gã. Rất lâu sau, giọng gã nghẹn ngào “Tiểu Du, đứa bé này chúng mình không thể giữ.”
Cô sửng sốt ngẩng đầu nhìn gã, khẽ thốt lên: “Văn Tấn!”
Gã buông cô ra, lùi lại hai bước, tựa lưng vào tường, sắc mặt nhợt nhạt.
Cô lặng lẽ nhìn gã, không nói năng gì.
Cuối cùng, gã dường như đã bình tĩnh lại, đưa tay vỗ nhẹ vai cô, mắt nhìn thẳng, giọng nghiêm túc: “Chúng mình không thể giữ đứa bé này, tối nay em nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai anh đưa em đến bệnh viện. Buổi chiều nay anh đã hỏi rồi, hiện giờ cái thai mới có 35 ngày, cơ thể của em mới hồi phục, giải quyết càng sớm, càng có lợi cho sức khỏe của em.”
Thì ra chiều nay gã ra ngoài là để hỏi việc này, từ lúc biết tin đến giờ, cả buổi chiều gã không biểu lộ gì, cứ trầm mặc, lặng lẽ, không ngờ là đã tính toán xong xuôi mọi việc. Đường Du vô cùng buồn bã, cô đưa mắt nhìn gã. Khoảng cách rất gần, ánh sáng trong phòng ngủ chiếu đến, mắt cô mở to, hàng lông mi khẽ run rẩy, con ngươi lên xuống nhìn gã, trong ánh mắt long lanh chứa đựng nỗi buồn đau đáng thương hại, cô cứ nhìn gã như thế.
Tôn Văn Tấn không hề lẩn tránh, mà đón nhận ánh mắt ấy, điều này khiến lòng cô đau