Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

khi bố mẹ em ly hôn, em sống rất vất vả, có thể giúp gì thì hãy nói với anh.”
Nước mắt Tiểu Kỳ lại rơi xuống, vừa khóc vừa nói: “Cảm ơn anh! Anh nhất định đừng tốt với em như vậy, em không trả nổi đâu!”
“Anh không cần em trả! Mau đi ngủ đi, em túy ý chọn một phòng trên tầng, anh ngủ dưới sofa, như vậy em yên tâm chưa!” Vỹ Lợi cười vẫy vẫy tay.
Tiểu Kỳ vừa lên tầng với ngoái lại nhìn.
Đã vào tháng sáu, hoa hòe bên đường đã tàn. Hai hàng liễu bên đường rợp mát, màu xanh lụcậm lúc nhạt khiến cho lòng người như dịu đi. Tiểu Kỳ mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh dậy thảm cỏ ở ngoài cửa đã có chim sẻ đậu xuống nhảy múa. Cô sửa sang xuống tầng, Lý Vỹ Lợi vẫn ngủ say trên sofa. Tiểu Kỳ cười, nhẹ nhàng mở cửa bắt taxi đến ngân hàng.
Dù là khi xin nghỉ thì mặt chủ nhiệm dài ra như cái bơm nhưng Tiểu Kỳ vẫn cứng đầu cười nói gãy cả lưỡi. Khi ngồi trên xe, cô gọi điện cho Thạch Lỗi, điện thoại tắt máy. Cô gửi tin nhắn, tường trình toàn bộ câu chuyện.
Tiểu Kỳ nghĩ anh sẽ mềm lòng, anh yêu mình như vậy, mắt Tiểu Kỳ tập trung vào điện thoại, đợi chờ hồi âm của anh. Một phút… nửa tiếng qua đi, cho đến khi xe dừng ở trạm khe núi, Thạch Lỗi vẫn không trả lời.
Trong lòng Tiểu Kỳ bắt đầu đau đớn, anh lính gác cổng chăm chú nhìn cô, còn cô lo lắng vươn dài cổ cố nhìn vào trong, hy vọng sẽ nhìn thấy anh mặc quân phục xông ra từ cánh cửa nhỏ. Nhưng không có. Cô đứng mệt rồi lại ngồi trên tảng đá bên cạnh, tiếp tục gửi tin nhắn. Sau đó lại đứng lên, xông vào cửa nhỏ nhìn. Người lính gác cổng không nhịn nổi liền nói: “Xin hỏi cô tìm ai?”
Tiểu Kỳ mặt dày trả lời: “Xin chào, tôi là bạn gái của Thạch Lỗi, anh có thể liên hệ giúp tôi không? Điện thoại của anh ấy tắt máy suốt!”
“Thạch Lỗi?” Người lính gác nhìn Tiểu Kỳ, cầm điện thoại bàn lên gọi.
“Ồ…. Biết rồi!”
Anh ta đặt điện thoại xuống, cười với Tiểu Kỳ: “Gọi điện thoại đến liên đội, họ nói anh ấy đã đi học rồi.”
“Học? Học ở đâu, xin anh…” Trong lòng Tiểu Kỳ trống rỗng, lo lắng.
“Cái này tôi không thể nói, rất xin lỗi.” Người lính gác nói xong lại đứng nghiêm như tháp sắt, không chút biểu cảm.
Chân Tiểu Kỳ bắt đầu mềm nhũn, nước mắt không ngăn nổi. Cô nghĩ mình thực sự đã mất Thạch Lỗi, thực sự mất anh rồi.
Đang nghĩ linh tinh thì điện thoại reo lên, là Lý Vỹ Lợi gọi.
“Tiểu Kỳ, có phải em một mình đi tìm Thạch Lỗi? Anh hôm nay không bận gì, lại có xe nữa, không phải đã nói sẽ đưa em đi sao?” Giọng Lý Vỹ Lợi có chút trách mắng.
“Anh ấy không ở đây, em mất anh ấy rồi! Lý Vỹ Lợi, đây đều là báo ứng của em!” Tiểu Kỳ nói như không còn hồn vía, giọng
Lý Vỹ Lợi “Ừm” một tiếng, liền nói: “Anh xử lý xong một số việc rồi, đang đi về đó, em từ từ đi về phía trước, anh sẽ đến ngay! Tiểu Kỳ, anh thực sự đố kỵ với Thạch Lỗi khiến em phải lo nghĩ như vậy. Yên tâm anh sẽ nhờ người tìm ra anh ta, thành phố này không phải chỉ bé xíu thôi sao?”
Tiểu Kỳ thất thần ậm ừ, đi về phía trước dọc theo con đường đá. Trong đầu cô lần lượt xuất hiện cảnh tượng lần đầu tiên, lần tiếp theo gặp Thạch Lỗi, lúc này trong lòng dù có hối hận cỡ nào cũng đều là vô ích!
“Tiểu Kỳ, lên xe!”
Tiểu Kỳ mệt đến mức phải ngồi bên đường nghỉ, xe của Lý Vỹ Lợi cuối cùng cũng đến.
“Hì hì, anh cứ nghĩ là ai chứ, vừa gọi điện nhờ bạn bè hỏi thăm mới biết, ba Thạch Lỗi là Chính ủy của Quân khu. Cậu ta cực kỳ kiên cường, nghe nói khi còn ở trường quân sự cố ý đăng ký đi Tây Tạng, nhà chỉ có một mình cậu ấy nên bị cha cậu bắt về. Nghe nói rất có tài nhưng cũng là một người đào hoa, con gái thích anh ta nhiều vô biên.” Lý Vỹ Lợi cười, lông mày nhướng lên, dường như đã giải tỏa được những thắc mắc về Thạch Lỗi.
“Cái gì?” Tiểu Kỳ không ngờ Thạch Lỗi còn có quá khứ như vậy, cô vốn chỉ cho rằng anh chỉ là đứa trẻ bình thường mà thôi, cô trừng mắt nhìn Vỹ Lợi, giận dữ nói: “Em không quan tâm anh ấy là ai, giờ em phải nói rõ với anh ấy, em không lừa gạt tình cảm mà là thật lòng. Em phải nói những lời này còn tùy anh ấy quyết định.”
Vỹ Lợi cười: Được, yêu cầu này anh sẽ giúp em thỏa mãn, như vậy anh nhờ người giúp em xin nghỉ phép, em xử lý ổn thỏa mọi chuyện. Tiểu Kỳ, anh vẫn đợi em. Nếu công tử đào hoa không cần em nữa thì anh luôn chờ em.”
Tiểu Kỳ lườm Vỹ Lợi, lập tức lên xe, nói: “Anh à, con tim em không dễ rung động đâu. Tình yêu là việc đau lòng anh có biết không? Em giờ phải tìm ra kẻ xấu xa đó, muốn chơi trò chạy trốn em sao?”
“Ồ, anh ủng hộ em! Quyến rũ anh ta, sau đó đá, đi theo anh để anh ta phải ghen!” Vỹ Lợi cười đùa, khởi động xe.
© Nỗ lực
“Đúng rồi, anh vừa nhờ người hỏi người trong đoàn họ, nói là tổ chức Quân khu tập trung học tập. Đợi anh nhờ người quen hẹn anh ta đi ăn cơm. Lý Vỹ Lợi cười hứng thú.
Tiểu Kỳ dẩu môi: “Anh nói là ai, nhờ anh trực tiếp hẹn đến nhà hàng Hồng Tâm cạnh Quân khu là được rồi, em đã ăn ở đó một lần. Đợi em xử lý anh ta!”
“Được!” Vỹ Lợi vui mừng đồng ý.
Đúng 6 giờ tối, trong nhà hàng Hồng Tâm gần Quân khu, Thạch Lỗi mặc quân phục xuất hiện ở cửa.
Tiểu Kỳ ngửa đầu nhìn Thạch Lỗi, tim đập nhanh hơn. Cô có chút