Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.

đi anh nên chẳng để ý gì nhiều. Cũng không phải chưa từng thân mật nhưng lúc này giống như tái sinh, nụ hôn nhè nhẹ khiến cho trái tim cô rộn ràng, nhất thời bối rối, chỉ thấy mặt mình nóng lên, ngại ngùng mắng yêu: “Đồ lưu manh!”
“Gì? Lưu manh? Anh còn chưa làm gì đã bị gọi là lưu manh rồi! Em chưa biết anh nhìn thấy màn đó buồn đến thế nào, giống như chết đi sống lại. Nhìn em nước mắt lưng tròng đến tìm anh, nghĩ đến mình trước cũng làm việc hồ đồ tương tự lại mềm lòng! Được, giờ sẽ để em nếm mùi của kẻ lưu manh. Nói xong anh ấn chặt cô, dùng đôi môi còn ấm nóng ấn chặt lên môi cô, sau đó là vật gì đó trơn trơn chiếm lĩnh cô.
Tiểu Kỳ “á” lên một tiếng, trong miệng phát ra tiếng “hứ, ơ”, cô không ngờ Thạch Lỗi hành động nhanh như vậy, sợ đến nỗi cắn mạnh vào vật đó.
“Á!” Thạch Lỗi thè lưỡi kêu, cau mày nói, “Được rồi, dám cắn anh!”
“Anh, anh sao có thể…” Tiểu Kỳ vừa thở vừa nói.
Thạch Lỗi cười âu yếm: “Đồ đáng ghét, không phải là em rất lợi hại sao, sao giờ lại sợ? Anh giờ không thể ở bên em, tối còn phải học, đến lúc đó anh sẽ đi tìm em, phải đợi anh biết chưa?”
Dường như có luồng điện chạy qua không trung. Tiểu Kỳ cảm thấy trong lòng thoải mái dễ chịu, cảm giác tê tê khiến toàn thân cô run lên, cô nói nhỏ: “Dạ!”
© Gió mùa hạ
Tiểu Kỳ tiễn Thạch Lỗi đến cổng lớn Quân khu, sau đó bịn rịn không nỡ rờ
Gió nhè nhẹ thổi qua tai, cô ngẩng đầu lên nhìn trời, đột nhiên muốn cười.
“Cười ngốc gì thế?”
Quay đầu lại là Lý Vỹ Lợi đang đứng ở cửa nhà hàng, hai tay khoanh lại, sau khi hừm lên một tiếng nói: “Chà, đúng là mải mê quên cả bạn, không biết là kiểu người gì, mấy tiếng trước còn muốn đi nhảy sông, giờ thì nhìn lên bầu trời cười ngốc nghếch. Phụ nữ dính vào tình yêu rồi thật đáng sợ.”
Tiểu Kỳ mắng ngượng: “Đúng là, tình yêu sống lại, em đương nhiên là mừng rồi. Không nhìn em mà nhìn đám gái ế ở thành phố, đến lúc đó cười khóc yêu cầu gả cho anh, anh có vui không?”
Lý Vỹ Lợi cười hi hi nói: “Đến đây, bây giờ đòi gả cho anh nhé, anh chờ!”
“Oài, đừng tưởng bở! Em giờ phải nhanh về nhà, mẹ em có thể đang lo lắng lắm rồi!” Tiểu Kỳ cười nói.
“Được, anh đưa em về. Em đúng là khắc tinh của anh! Người đàn ông nào lương thiện như anh lại đưa người con gái mình yêu đến vòng tay người khác.” Vỹ Lợi giả bộ đau khổ.
Tiểu Kỳ cười đến rung cả người, nói: “Đi nào, nếu em gặp được ai tốt nhất định sẽ giới thiệu cho anh.”
Vỹ Lợi cười: “Nào, lên xe!”
Khi xe chạy qua phố Tân Hoa, Tiểu Kỳ nhịn không nổi đưa mắt ra nhìn quần áo đủ kiểu bày trong Parkson, trong lòng nghĩ gần đây mình chẳng đi dạo phố, lần sau sẽ kéo Thạch Lỗi đi cùng. Lúc này một người đàn ông mập mập và một người con gái đi ra khỏi Parkson, người con gái đó dáng cao, tóc xoăn sóng to buông trên vai.
Tiểu Kỳ chăm chú nhìn, đó không phải anh chàng béo của Manh Manh sao, nhưng người con gái bên cạnh anh ta không phải Manh Manh, sao vậy nhỉ?
Xe của Lý Vỹ Lợi rất nhanh đến cửa khu đô thị, anh ta như làm trò ảo thuật lấy từ xe ra một đống hoa quả và đồ ăn dinh dưỡng.
Tiểu Kỳ cười nói: “Anh làm gì vậy? Mua những thứ này từ khi nào vậy?”
“Hi hi, lần đầu tiên đến, thật chẳng dễ dàng gì! Sao lại không để lại ấn tượng tốt cho mẹ vợ tương lai chứ!” anh nheo nheo mắt.
Tiểu Kỳ lắc đầu than thở: “Vỹ Lợi, anh làm như vậy làm em càng ngại.
Lý Vỹ Lợi cười, cầm đồ bước lên tầng, nói: “Tiểu Kỳ, em đừng lo lắng. Con người anh đã biết rõ việc gì thì sẽ làm. Em bắt anh phải từ bỏ em ngay thì anh không làm được. Có thể đến ngày em kết hôn anh sẽ thực sự từ bỏ.”
Tiểu Kỳ vừa định mở cửa thì bà Từ đã mở trước.
“Chà, đây là?” Bà Từ vốn định nói với cô rất nhiều nhưng khi mở cửa ra thấy chàng trai thanh tú đang ân cần nhìn Tiểu Kỳ, lại thấy cậu ta xách một túi quà lớn thì không nhịn nổi cười.
“Con chào dì, con là con nhà quan theo đuổi Tiểu Kỳ mãi!” Lý Vỹ Lợi mở miệng hài hước.
Bà Từ cười: “Anh chàng này, Tiểu Kỳ nhà tôi chỉ được nói mồm, cháu cầu hôn nó thật, nó chắc chắn không muốn. Dù điều kiện thế nào, chỉ cần là chàng trai chín chắn chân thật, đối xử tốt với Tiểu Kỳ thì dì đều đồng ý!”
Tiểu Kỳ luống cuống đến nỗi đỏ cả mặt, cười: “Mẹ à, xem mẹ kìa, như kiểu con già đến nỗi sắp rụng răng rồi, không ai lấy rồi. Đúng rồi, đây là Lý Vỹ Lợi, là bạn của con.”
Ba người ngồi nói chuyện một lúc, Lý Vỹ Lợi thấy không còn sớm liện vội cáo từ.
Bà Từ nhìn đồ mà Lý Vỹ Lợi mang đến nói: “Tiểu Kỳ, con bé này, phải nói với con như nào đây? Con lại đi cướp Hoa Tiên Dũng? Bố con hôm qua đến nói chuyện với mẹ lúc lâu. Mẹ biết con cũng là do tức quá, nhưng con sao có thể?”
“Mẹ, con, con cũng nghĩ thông rồi, mặc kệ rồi. Con đi tìm Thạch Lỗi xin lỗi rồi, anh ấy mới đầu cũng không thèm để ý đến con.” Tiểu Kỳ mũi cay cay khi nhắc đến những việc này, cô buồn rầu, “Con muốn ở bên Thạch Lỗi. Từ nay về sau con cũng không muốn quan tâm đến việc của họ nữa, mặc kệ họ.”
Bà Từ vuốt vuốt tóc con, đau xót: “Mẹ biết con thật ra rất tốt, lần sau đừng làm như vậy. Thạch Lỗi rất tốt, mẹ cũng thích cậu ấy. Hãy yêu thương nhau, mẹ đợ