Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
i bồng cháu nha!”
Tiểu Kỳ nghĩ đến mình và bố mẹ ruột đã thành ra thế này, giờ chỉ con bà Từ thương mình, trong lòng đau xót. Nước mắt cô trào ra, vùi đầu vào lòng mẹ nói: “Mẹ, con biết, cảm ơn mẹ!”
Hai mẹ con ngồi trong phòng khách, Tiểu Kỳ rửa hoa quả bưng ra, nhìn bà Từ vừa thêu vừa xem tivi, khi thì cau mày, khi thì mỉm cười, trong lòng tâm trạng đan xen, thầm nghĩ tuy bà không phải mẹ ruột mình nhưng thực sự yêu mình. Nghĩ vậy, cô đưa miếng hoa quả đã gọt đưa cho bà, “Mẹ, mẹ ăn chút hoa quả!”
Bà Từ tháo kính lão cười: “Ừ, đặt ở đó đi, lát nữa mẹ ăn.”
Tiểu Kỳ nghĩ đến anh chàng mập vừa nhìn thấy, quyết định phải gặp Manh Manh, dù như thế nào không thể để Manh Manh bị tổn thương. Cô do dự nói: “Mẹ, con muốn đi gặp Manh Manh một lát, con đến tiệm kem mới mở ở gần khu đô thị Tử Viên. Mấy ngày rồi không gặp cô ấy, nhớ quá rồi.”
“Ừ, đi đi. Về sớm nhé, đừng để mẹ lo lắng!” Bà Từ quay đầu lại cười.
Tiểu Kỳ nghĩ mẹ một mình quá cô đơn, phải nhờ mẹ Manh Manh giới thiệu cho một người bạn già mới được. Nghĩ đến đây cô thấy buồn cười. Cầm túi ra khỏi khu đô thị mới gọi điện cho Manh Manh.
“Manh Manh, đến quán kem mới mở ở gần khu đô thị Tử Viên nhé, mình mời cậu ăn kem!”
Manh Manh vui mừng nói: “Đồ không có lương tâm, gần đây chẳng quan tâm gì đến mình. Được, lão béo nhà mình tối nay bận, mình một mình cũng buồn, đến ngay đây!”
Tiểu Kỳ “Ừ” rồi tắt điện thoại, trong đầu nghĩ ra rất nhiều suy nghĩ không tốt: Vừa mới nhìn thấy hắn ta và người đàn bà đó dạo phố mà Manh Manh lại nói hắn hôm nay phải tiếp khách, đồ đáng chết. Nếu dám lừa dối Manh Manh thì đợi đấy!
Tiệm kem mới mở trang trí rất đẹp, bàn ghế màu hồng nhạt, trong buổi tối càng huyền ảo, chủ tiệm trang trí phòng lớn thành không gian chung, chỗ ngồi bên cửa sổ dùng rèm nhỏ dày ngăn cách, nhìn rất hợp cho các tình nhân hẹn hò. Tiểu Kỳ vừa vào cửa thì nghĩ nhất định phải đến cùng Thạch Lỗi, ha ha. Bên cửa sổ vẫn còn một chỗ trống, nhanh chân chạy đến chiếm chỗ, gọi trước một ốc quế ngọt đợi Manh Manh.
“Ồ, váy của cậu mua ở đâu vậy, thật đẹp! Màu xanh lục đâu dễ mua!” Manh Manh còn chưa đợi Tiểu Kỳ ra đón và đến trước mặt cô.
Tiểu Kỳ cười khì khì, nói: “Mua năm ngoài, mới mặc có mấy lần, năm nay mới lôi ra. Lão béo nhà cậu đâu?”
“Ồ, anh ta bận, không có thời gian đi cùng mình!” Manh Manh vểnh môi lên hét lớn, “phục vụ!”
Tiểu Kỳ trong lòng như có trống đập thình thịch, cô do dự có nên nói với Manh Manh không? Đang nghĩ thì đột nhiên bụng đau, cô nhăn nhó: “Xin lỗi, mình đi vệ sinh.”
Chạy vội đến nhà vệ sinh, Tiểu Kỳ mở túi ra, trời ạ, vội quá không mang băng vệ sinh. Cô chỉ còn gọi điện cho Manh Manh: “Bạn yêu quý, xin lỗi băng vệ sinh trong túi dùng hết rồi quên nhét vào gói mới, mau đến cứu mình!”
“Chẳng thay đổi tẹo nào, ha ha, đợi đó!” Manh Manh cười mắng rồi ngắt điện thoại.
Khi đợi Manh Manh cầm vào, chân Tiểu Kỳ mỏi nhừ. Cô đi ra dựa vào cây cột trong cửa tiệm thở: “Mẹ ơi, mệt chết mất!”
Manh Manh cười lớn: “Mất mặt quá!”
Hai người đang cười thì nghe thấy dường như có tiếng cãi nhau của một nam một nữ ở trong gian bên cạnh cây cột.
“Tôi nói với cô, không trả hết tiền còn lại cho tôi, tôi sẽ không tha cho cô! Đến lúc đó tôi đi tìm bố mẹ cô, nói cho họ biết việc cô đã làm.”
“Anh dám! Anh nghĩ giúp việc nhỏ như vậy mà đáng được nhiều tiền vậy sao! Anh quá đáng rồi đấy!”
“Mới đầu sao cô vui vẻ đồng ý! Vì báo thù Tiểu Kỳ, có lẽ lúc đó dù có bỏ bao nhiêu tiền cô cũng đồng ý. Làm người sao lại không giữ lời vậy chứ? Mới đầu cô nói không có nhiều tiền như vậy, vậy tôi thu trước hai vạn tệ, đến khi xong việc cô lại hối hận! Hoặc là cô và tôi kết hôn! Hoặc trả tôi tiền! Chỉ có hai con đường này thôi, cô chọn đi!”
“Anh đang dọa dẫm hả! Dù sao tôi cũng chẳng ký hợp đồng gì với anh, chỉ là nói miệng mà thôi, anh thích làm thế nào thì làm! Hoa Tiên Dũng, anh vốn là người tồi tệ, ai dám kết hôn với anh, chỉ có người đầu óc có vấn đề mới làm thế!”
“Được, cô đợi xem, cô cứ đợi đấy.”
Chỉ nghe thấy cửa uỳnh một cái, Tiểu Kỳ và Manh Manh sợ đến nỗi tái cả mặt, vội trốn trong nhà vệ sinh. Hai người nhìn trộm ra ngoài, Hoa Tiên Dũng từ phòng đó giận dữ đi ra, Tiểu Vũ hét theo sau: “Anh, đợi đã.”
Tiểu Kỳ và Manh Manh nín thở nhìn họ đã đi xa mới thở phào.
Manh Manh nói: “Trời ạ, là sao thế?”
Tiểu Kỳ kể cho Manh Manh những gì đã xảy ra, Manh Manh kinh ngạc: “Họ thật xấu xa!”
Hai người trở lại chỗ ngồi, Tiểu Kỳ lẩm bẩm: “Mình đều đã biết mình sai rồi. Thạch Lỗi chút nữa thì không tha cho mình, hại mình lo lắng muốn chết.”
“Cậu vẫn như vậy, trước kia mình đã khuyên cậu rồi. Từ nay về sau cậu phải là một người pì gia đình. Mình và lão béo cũng yêu thương nhau.” Khi Manh Manh nói đến câu này thì hai tay chống má buồn buồn.
Tiểu Kỳ buột miệng: “Manh Manh nếu sau này lão béo giở trò thì sao?”
Manh Manh giật mình: “Cậu nói cái gì?” Tự nhiên thần mắt u tối, im lặng không nói.
Tiểu Kỳ hối hận vì sự nóng vội của mình, một chút nhẫn nại cũng không có, như này chắc chắn cậu ấy sẽ nghĩ ngợi.