XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341210

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.

“Cậu có thể đã nhìn thấy gì phải không! Điều kiện gia đình mình không tốt, mẹ thường bị bệnh. Sau khi tìm được lão béo, anh ta luôn chăm sóc cho mẹ con mình. Cậu nghĩ là mình không biết sao? Nhưng anh ấy nói với mình đó đều chỉ là đùa cợt. Đàn ông mà, mình cũng nghĩ thông rồi. Anh ta đã đáp ứng toàn bộ yêu cầu vật chất của mình vậy mình sao có thể đòi hỏi tất cả tấm lòng của anh ta. Anh ta có thể tốt với mình, tốt với mẹ là đủ rồi!” Manh Manh thấp giọng, mặt buồn bã.
Tiểu Kỳ không biết Manh Manh sao lại vậy, biết lão béo đó chơi bời bên ngoài lại vẫn muốn ở bên anh ta? Cô lại giận dữ nói: “Cậu, cậu đúng là chẳng có chút dũng khí gì?!”
Nước mắt Manh Manh trào ra, mím môi nói: “Tiểu Kỳ, mình biết cậu muốn tốt cho mình. Nhưng một mình mình cố gắng mệt mỏi quá rồi, trong nhà điều kiện không tốt, mẹ hễ mắc bệnh là mình chỉ muốn chết. Nếu tùy tiện tìm một người mình yêu thì sau này sẽ ra sao? Mình không như vậy thì có thể làm gì?”
Tiểu Kỳ thở dài ngồi bên ôm bạn, khuyên nhủ: “Đừng khóc, đồ ngốc! Mình hiểu rồi, mình không trách cậu, không trách cậu đâu.”
Vậy là đã vào hạ, Tiểu Kỳ cùng Manh Manh ăn xong kem, khi đưa bạn lên xe mới phát hiện đã lâu rồi Tiểu Kỳ không để ý đến những thay đổi của ngày tháng. Cô bước về nhà, nghĩ đến cãi vã giữa Tiểu Vũ và Tiên Dũng, bật cười lớn. Trên đường về từng làn gió trong lành thổi qua, Tiểu Kỳ thư thái ngáp dài, nghĩ đến lựa chọn tình yêu của mình trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Về đến nhà nằm lên giường ngủ ngon lành.






Khói lửa nhân gian
Tình yêu vốn là khói lửa nhân gian, là sự rung động của con tim, là ánh mắt nồng cháy, là nụ hôn ngây ngất…Đợi đến khi mọi thứ lùi vào nhân gian mới hiểu rằng khi đã trải qua tất cả mọi thử thách đắng cay mới gọi là tình yêu thật sự!
♥ Bão nỗi lên
Lý Vỹ Lợi đúng là một người tốt, mấy ngày này mình chẳng muốn đi làm, mệt thật. Tiểu Kỳ nửa tỉnh nửa thức mỉm cười nghĩ.
Khi bóng đêm biến thành ánh mặt trời chói lóa chiếu qua cửa sổ, cô mở to mắt, nhìn đồng hồ đã là 11h trưa. Cô không vội vàng dậy khỏi giường. Trong phòng tĩnh lặng, mẹ chắc đã đi làm. Đang lấy kem đánh răng thì nghe thấy tiếng điện thoại lại vang lên.
Tim đập thình thịch, Tiểu Kỳ căng thẳng nói: “Anh thật xấu tính, dọa em sợ đến chết! Em sẽ phát bệnh tim đấy !
“Ha ha,không sao, sắp đến rồi!” Thạch Lỗi nói xong kéo Tiểu Kỳ trèo tiếp.
Trên đỉnh núi có một chiếc chòi nhỏ, Thạch Lỗi kéo Tiểu Kỳ ngồi xuống trong chiếc chòi, từng làn gió thổi qua khiến cho cây cỏ cũng đung đưa, thỉnh thoảng lại có một chú chim nhỏ cất tiếng hát. Tiểu kỳ chỉ vừa mới thôi còn toát mồ hôi, giờ đã cảm thấy mát lạnh, cô cười: “Thật là tuyệt!”
Ánh mặt Thạch Lỗi nhìn xa xa, thấp giọng: “Mỗi lần anh nhớ mẹ đều đến đây. Mẹ anh cả đời đều chờ đợi, chờ đợi bố quay lại. Bố anh thì đã tái hôn sống những ngày tháng hạnh phúc.”
“Ồ nhưng bố anh rốt cuộc vẫn cần một người phụ nữ, cái này anh cũng đừng nghĩ quá nhiều, suy cho cùng ông ấy vẫn là cha của anh!”.Tiểu Kỳ hiểu cảm giác đau đớn này đã đè nặng trong Thạch Lỗi từ rất lâu.
“Thật ra anh luôn nghĩ nam tử hán nên vật lộn với sa trường. Đương nhiên giờ là thời bình rồi không cần như vậy. Nhưng anh vẫn muốn làm nên sự nghiệp. Khi anh còn ở tầng lớp bình thường lăn lộn đều dựa vào mình, giúp đỡ nấu nướng, cho lợn ăn, chưa từng ỷ lại vào bố mà cao ngạo. Nhưng anh phát hiện mới đầu tưởng như mọi người đều thừa nhận nhưng cuối cùng vẫn biết anh là con ai. Thật buồn, vất vả nửa ngày, sau khi bị dán mác con của ông này bà nọ mọi sự nỗ lực của anh đều bị hủy hoại. Anh thường có cảm giác cô độc, tuy mỗi ngày xung quanh đều có rất nhiều người nhưng không ai hiểu anh, người xung quanh anh đều cho rằng anh là quái thai. Anh em bên cạnh đều nói anh là kẻ ngốc nghếch, nhân lúc bố vẫn còn chưa nghỉ hưu không nhanh chóng thăng tiến, cần gì phải tự mình nỗ lực, đến cuối cùng mệt mình mà chẳng được gì. Nhưng sau khi anh biết em có cảm giác như đã tìm được một người bạn.Giờ anh biết tình yêu đúng là không thể kiểm soát.” Thạch Lỗi cười mỉm.
Tiểu Kỳ vểnh môi: “Vậy em không coi anh là thuốc cân bằng tâm lý sau khi anh nản lòng đối với tiền đồ của mình chứ?”
Thạch Lỗi vuốt vuốt tóc Tiểu Kỳ, cười: “Sao thế chứ? Anh là thật lòng, không thì em gả cho anh luôn bây giờ nhé, sau khi mình xuống núi sẽ đi đăng ký kết hôn!”
“Ha ha ha, cái anh này !”Tiểu Kỳ bị Thạch Lỗi trêu cười lớn, sau khi cười lại nhỏ giọng nói: “Sau này em sẽ thương anh giống như mẹ của anh vậy!”
Thạch Lỗi cười bổ nhào ôm Tiểu Kỳ vào lòng hỏi: “Con người không biết xấu hổ này, em nói xem yêu thương anh như thế nào.
Cô mới nhận ra câu nói đó hơi quá, liền cười: “Giống như mẹ chó yêu thương chó con.”
“Ha ha, lại cãi! Xem anh xử lý em.” Thạch Lỗi đưa tay ra cù cù Tiểu Kỳ.
“Ha ha, đáng ghét, đừng như vậy.” Tiểu Kỳ cười lớn, chạy trốn Thạch Lỗi, nhưng cuối cùng không trốn nỗi nụ hôn của anh.
Xung quanh đột nhiên yên tĩnh, Tiểu Kỳ trốn vào lòng Thạch Lỗi dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình