Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.
thích của hai người. Cô nhẹ nhàng nói: “Em sao lại gặp anh chứ?”
Thạch Lỗi cười: “Thì đó, gặp phải em mới là kiếp nạn của anh, nào chúng ta đi ăn cơm.”
Hai người cười đùa xuống núi, Thạch Lỗi lái xe về thành phố.
Vừa đến cửa Mãn Tinh Lầu, một người con gái đeo kính đen nhìn thấy Thạch Lỗi, lập tức kinh ngạc rồi thấp giọng gọi: “Tiểu Thạch” Tiếng gọi rất nghiêm túc, cũng rất tức tối, Tiểu Kỳ quay lại nhìn.
“Ồ, chị” Giọng của anh ỉu xìu, nói với Tiểu Kỳ: “Em đợi anh một chút, là chị họ của anh.”
“Bên cạnh em lại là ai vậy, muốn làm cho bố em tức chết à, đống đổ nát lần trước vẫn chưa xử lý sạch sẽ, giờ lại xuất hiện!” Tuy người phụ nữ đeo kính cố nén thấp giọng nhưng Tiểu Kỳ vẫn nghe được đại khái.
Thạch Lỗi quay đầu lại nhìn Tiểu Kỳ, nói: “Được rồi, bị cô ấy nghe thấy thì tồi tệ rồi. Em nói với chị lần này là thực sự!”
“Được rồi, giả bộ cái gì, đây là học sinh của Học viện Nghệ thuật hay là y tá của bệnh viện nào chứ? Em không phải lại muốn đùa cợt rồi đá sao? Danh tiếng của em chưa đủ tồi tệ sao còn làm gì nữa?” Người phụ nữ dường như rất giận dữ.
“Được rồi, em không nói với chị nữa. Em nhắc lại lần nữa tình cảm của em đối với cô ấy là thật, em không thể yêu thật một lần sao?” Thạch Lỗi nói xong quay đầu đi về phía Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ lắc lắc đầu cười nhạt: “Trước đó không biết phong lưu thế nào. Anh để em nghe hết rồi, nếu để em phát hiện điều gì em tuyệt đối không bao giờ để anh nhìn thấy em nữa!”
Thạch Lỗi nhìn m miệng Tiểu Kỳ liến thoắng, giống như sư tử đang nhe móng vuốt, mũi rung rung, rồi lại cắn răng cắn miệng, giống như đang ép anh và người phụ nữ nào đó vào giường, cười lớn, dùng tay bịt miệng cô, cười vui: “Phụ nữ đúng là động vật mâu thuẫn. Anh rõ ràng đang đứng ở đây chuẩn bị ăn cơm với em, em nói như kiểu anh đang định làm gì đó. Còn nữa em không phải cũng là đa tình sao? Lẽ nào chỉ mình em được như vậy.”
“Chà.”
Còn chưa đợi Thạch Lỗi tiếp tục thẩm biện, Tiểu Kỳ đưa tay vào ống tay áo của anh, véo mạnh một cái. Anh ngoạc miệng mắng: “Không đau?”
Tiểu Kỳ xoa xoa đầu mũi, nghiêng mặt cười: “Dù sao em cũng không đau!”
“Tức chết đi được, đúng là đồ xấu xa!” Thạch Lỗi cười ha ha, đưa tay kéo Tiểu Kỳ.
Khi hai người ngồi cùng nhau, Tiểu Kỳ phát hiện ra một vấn đề. Thạch Lỗi mới đầu ngồi thân mật bên cô, đi một lúc là hòa vào dòng người, hoàn toàn quên bên cạnh mình còn có một người phụ nữ. Cô tức tối : “Này, ngài có thể đi chậm chút không? Anh có thể nghỉ một chút xem cánh tay vừa kéo giờ đâu rồi.”
Thạch Lỗi cười ha ha, bào chữa: “Chà, chẳng biết làm sao, ai bảo hai tay thịt dày như vậy chứ. Kéo chẳng có cảm giác, giống như tay trái kéo tay phải.”
Lúc này Tiểu Kỳ giống như chú mèo nhỏ, lông toàn thân dựng lên, tức giận phồng má véo ThạchLỗi, hai người cười sặc sụa.
“Em kể cho anh một câu chuyện cười: một người lái xe taxi khi lái phát hiện phía trước có một chiếc xe máy lao như điên, đến nỗi sắp văng ra đứa bé ngồi sau. Người lái xe taxi đuổi kịp chiếc xe máy hét lên: “Anh ơi, con anh sắp rơi xuống rồi đấy!”. Người lái xe máy sau khi thấy kỳ lại mới quay đầu lại hỏi: “Con trai, mẹ đâu?”
Thạch Lỗi cười sặc sụa nói: “Được, lại mỉa mai anh, thật là xấu!”
Ăn xong hai người đi dạo bộ, Tiểu Kỳ không biết tại sao cảm thấy câu chuyện cười đó thực sự thích hợp với họ.
“Anh Lỗi!”
Hai người đang đi dạo thì Tiểu Kỳ nghe thấy tiếng chạy phía sau, nghe thấy tiếng gọi yếu ớt “anh Lỗi” rồi xoay người lại.
Hai người cù quay đầu lại, phía sau có một người con gái như đã từng quen biết, khuôn mặt thanh tú trang điểm nhẹ, thần mắt buồn bã, vểnh môi lên.
“Tiểu Chân, em?” Thạch Lỗi kinh ngạc mở to mắt.
Cô gái có tên Tiểu Chân chạy vài bước, nhảy vào lòng Thạch Lỗi, giống một con bạch tuộc bám vào anh.
Thạch Lỗi nhìn Tiểu Kỳ luống cuống: “Này em, mau xuống đi, không xuống anh sẽ thả tay ra đấy!”
“Em không, được, người này anh tán được ở đâu đấy? Em biết anh đối với họ chỉ là đùa cợt, chỉ là tức bố em, nhưng anh không để ý đến cảm giác của người khác sao. Em không để ý, anh phải đi với em!”
Tiểu Chân đặt tay mình trong lòng Thạch Lỗi, xoay sang trái rồi sang phải và lầm bầm.
Tiểu Kỳ mặt tái nhợt, nhìn anh giận dữ, xoay người đi về trước.
“Ai da, ngã đau em rồi!”
Thạch Lỗi vội vàng thả tay, Tiểu Chân ngã xuống đất.
“Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ, đợi anh!” Thạch Lỗi đuổi vội theo kéo tay Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ tức tối nói: “Em thấy lạ tại sao anh lại hiểu em vậy? Tại sao nhìn cái là hiểu hết em, chính là vì anh còn khoa trương hơn cả em nên mới có thể nhìn rõ em, hừ!”
“Chà, anh đều nói rồi, anh đối với em là thật!” Thạch Lỗi vội vàng đến nỗi giậm chân xoay tròn, nói: “Được, em thử nói xem anh phải làm sao để em hết giận, anh sẽ làm theo!”
Tiểu Kỳ cười chọc ghẹo: “Em cũng muốn giống như Tiểu Chân nhảy vào lòng anh!”
“Á!” Mắt Thạch Lỗi trợn tròn, cười lắc đầu: “Con gái thật là hết chỗ nói, nào, đến đây! Anh nói trước nếu em béo đến nổi nhảy không nổi thì không liên quan gì đến anh đâu đấy!”
“Đến đây!” Tiểu Kỳ múa quyền trước, sau đó xoay