Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/535 lượt.
ìa liền rơi ngay vào trong nồi, làm cháo ở bên trong bắn lên tung tóe, không ngờ lại rơi trúng vào tay cô, Tố Tố khẽ kêu một tiếng, vì bị cháo làm bỏng nên rụt ngay tay lại.
“Sao vậy?” Chung Bình nắm lấy tay cô, lo lắng xem xét, “Có phải bị bỏng rồi không?”
Tố Tố rút tay về, khẽ lắc đầu với anh ý bảo anh đừng lo. Chung Bình nhìn tay cô đã có chút phiếm hồng, liền nhanh chóng kéo cô đến chỗ vòi nước, mở nước lạnh ra xối vào vết thương, lo lắng trách móc, “Sao lại không cẩn thận như vậy, tay em vốn còn bị thương, xem này, lại bị bỏng làm đỏ lên rồi.” Tố Tố kinh ngạc nhìn vẻ mặt khẩn trương của anh, đột nhiên trong lòng có một chút uất ức, thật ra, cô cũng đâu có bị làm sao, một chút cũng không có mà.
Chung Bình đóng vòi nước lại, cầm tay cô lên khẽ vuốt ve chỗ bị bỏng kia, cuối cùng còn đặt ở bên miệng khẽ thổi, “Tí nữa bôi chút thuốc vào sẽ không đau nữa.” Tố Tố đờ đẫn gật đầu, sớm đã nói cô không có việc gì mà. Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng vẫn thấy cảm động, thật ra anh không cần phải lo lắng cho cô như thế.
Chung Bình đúng lúc ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy ánh mắt cô, anh nhẹ nhàng nở nụ cười, còn bàn tay thì khẽ vuốt lên trán cô, giống như đang cưng chiều một con mèo anh yêu thích vậy, “Lại ngây ngốc rồi? Sao không nói gì?” Cô mở to hai mắt ngẩn người nhìn anh, bộ dáng cực kì vô tội, đáng yêu. Nghe anh nói vậy, mặt cô lại đỏ lên, khẽ cắn môi, “Một chút cũng không đau.” Cô cũng đâu có yếu ớt như vậy, anh càng tỏ ra khẩn trương cô càng cảm thấy không quen.
Chung Bình ngớ ra mãi mới hiểu, sau đó nụ cười trên môi anh càng sâu thêm, “Anh đau thay em.” Nói xong nhẹ nhàng hôn lên chỗ bỏng vừa rồi của cô, ấm áp mà ướt át, vết bỏng ở mu bàn tay cô so với lúc trước bỗng chốc còn nóng hơn. Tố Tố vẫn không nhúc nhích, chỉ có ngây người mặc kệ anh.
Không ngờ anh bỗng nghiêng người về phía trước, ôm lấy thắt lưng cô, đầu khẽ cúi xuống hôn cô một cái, ngay trong lúc cô vẫn còn đang ngẩn ngơ. Bộ dáng ngốc ngếch của cô thật đáng yêu, vì vậy đừng trách anh vì sao lại không nhịn được. Vừa mới tỉnh dậy, anh đã nhớ tới hình ảnh xấu hổ, mềm mại của cô tối hôm qua, cho nên anh chỉ muốn mau chóng được nhìn thấy cô, lại không nghĩ đến cô vừa thấy anh đã bỏ chạy. Nhớ lại lời trêu chọc vừa rồi của bà, trong lòng anh lại thấy khó chịu, rốt cuộc đến bao giờ Tố Tố mới hoàn toàn thuộc về anh! Càng nghĩ, trong lòng anh lại càng nổi lên nhiều khát vọng hơn trước.
Mãi đến khi cả đôi môi cô đều nóng lên, đều ẩm ướt thì cô mới sực tỉnh lại, nhưng vừa mới có ý định giãy dụa đã bị anh dùng cánh tay mạnh mẽ trói trụ, anh không muốn nhanh chóng kết thúc nụ hôn sáng sớm này một chút nào cả.
Khụ khụ khụ, một trận ho khan mãnh liệt làm cho hai người còn đang say đắm kia bỗng chốc tỉnh lại, Chung Bình buông Tố Tố ra, vừa quay lại nhìn, đã nhìn thấy ba mình đang đứng trước cửa, vẻ mặt tối sầm nhìn bọn họ. Tố Tố cũng thấy ba Chung, nhất thời từ đầu đến chân cô đều đỏ hồng hết cả lên, khẽ kêu nhẹ một tiếng, “Bác……….bác……dậy sớm.” Nhưng ba Chung nghe cô nói xong thì mặt lại càng đen tợn hơn, “Chú ý một chút.” Nói xong thì hừ lạnh một tiếng xoay người rời đi.
Tố Tố giống như bị cả một chậu nước lạnh tạt thẳng từ đầu xuống chân, nhất thời cảm thấy cả người đều trở nên lạnh lẽo, sau đó cô lập tức thấy xấu hổ vô cùng. Thẹn quá hóa giận, cô bực tức đẩy Chung Bình ra, rồi bước nhanh rời khỏi phòng bếp để lại Chung Bình ở phía sau liên tục kêu, “Tố Tố, Tố Tố.”
Kết quả là sao, vì quá ngượng nên Tố Tố tránh ở trong phòng không dám ra ăn bữa sáng. Chung Bình dù có buồn bực cũng chỉ biết đứng trước cửa phòng Tố Tố chào tạm biệt cô rồi mới rời khỏi nhà đến bệnh viện
–
Buổi chiều, Tố Tố nhận được điện thoại của chị Như, nói trong nhà có việc gấp cần cô trở về.
Tố Tố nghe xong liền nói lại với bà, sau đó vội vã rời đi. Đến đó một lúc, cô mới biết được thì ra máy giặt quần áo ở trong nhà bị hỏng, mà lúc trước khi mua nó, thẻ bảo hành đều là do Tố Tố cất giữ, chị Như tìm cả nửa ngày cũng không tìm thấy vì vậy mới đành phải gọi Tố Tố trở về.
Tố Tố mở ngăn kéo ra cuối cùng cũng nhanh chóng tìm thấy. Chị Như liền thở dài một hơi, “Gọi cho bên đó, bảo bọn họ lại đây sửa đi.” Tố Tố nghe lời chị, dạ một tiếng rồi đi gọi điện thoại. Hồi trước cũng vậy, trong nhà có cái gì cần tu sửa, đều là do Tố Tố liên hệ, chị Như thường không quan tâm đến nhiều lắm, bây giờ cũng đã thành thói quen rồi.
Cửa hàng kia rất nhanh đã nhận điện, rồi gửi người tới, hóa ra, cửa mở nước của máy giặt bị mắc kẹt thứ gì đó vì vậy khi giặt quần áo mới không chảy nước xuống được. Người sửa chữa kia loay hoay cả nửa ngày, rốt cuộc cũng lấy ra được một đồng xu, chính là thứ đã làm kẹt kia. Vì chiếc máy giặt này đã qua thời hạn bảo hành, nên bọn họ vẫn phải trả tiền sửa chữa, trả xong thì người kia cũng nhanh nhanh rời đi.
Tố Tố lấy một chiếc khăn ra lau sạch chiếc máy giặt, sau đó từ từ bê nó trở về chỗ cũ, cô lau cái trán lấm tấm mồ hôi của mình, rửa sạch mặt mũi rồi mới rời khỏi nhà vệ sinh. Chị Như lúc này đang ngồi ở trên sofa nghịch điện thoại, Tố