Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.
Tố nhìn chị liền nhẹ giọng hỏi, “Hôm nay chị nghỉ làm à?”
Chị Như ừ một tiếng, “Đúng vậy, vốn định giặt quần áo, kết quả lại hỏng.” nói xong lại khẽ liếc cô một cái, “Thế nào? Ở Chung gia thoải mái quá à, sợ là em cũng không muốn quay lại nữa đúng không?”
“Đâu có, bà hiện tại đỡ hơn nhiều rồi, vài ngày nữa, em sẽ nói chuyện với họ để trở về.” Cô đã có ý định này, bởi vì gần đây tinh thần bà có vẻ rất tốt, chắc là không còn gì phải lo lắng nữa. Hơn nữa, gần đây quan hệ giữa cô và Chung Bình có chút thay đổi nho nhỏ, điều này càng làm cô không biết nên làm sao, vì vậy cô mới muốn dọn khỏi Chung gia.
“Vậy còn chờ gì nữa? Phải về thì về thôi, cũng không ai ngăn em.” Chị Như vừa nghe cô nói trở lại, thì hai mắt bỗng lóe sáng. “Dù sao cũng phải nói với người ta một tiếng.” Tố Tố vôbs biết chị Như ước gì cô lập tức dọn về, bằng không cô sẽ quên hết việc trong nhà này mất. “Đêm nay ở lại ăn đi, ngày hôm qua chị mua nhiều đồ quá, tủ lạnh vẫn còn chất đống.” Khóe miệng chị vẫn còn ẩn hiện ý cười.
Tố Tố do dự một chút, chị Như thấy được liền khẽ rũ mắt xuống, “Ai, hiện tại chắc em cũng không quen ăn cơm thừa rồi.” Giọng nói lộ ra vẻ châm biếm rõ rệt, tim Tố Tố bỗng trùng xuống, “Không phải, để em gọi cho bà nói một tiếng đã.” Chị Như nếu đã nói vậy, cô liền ở lại thôi. Cô nhìn lên đồng hồ, cũng đã gần 5h, liền nhanh chóng gọi điện về Chung gia.
Không ngờ rằng bà cụ vừa nghe cô muốn ở nhà với chị, thì đã không chút suy nghĩ nói luôn, “Mời chị cháu lại đây ăn cơm đi, cháu chăm sóc ta lâu như vậy, chúng ta còn chưa cám ơn được cô ấy.” Tố Tố nghe xong không biết đáp lại như thế nào, đành phải quay ra hỏi chị Như, “Chị Như, bà của Chung Bình muốn mời chị tới ăn cơm, nói muốn cám ơn chị.” Chị Như vừa nghe xong, hai mắt đã sáng rỡ cả lên, “Đi, đi chứ, đi đến Chung gia thôi.” Chị hưng phấn quá đỗi nên nói có chút to tiếng, dường như hận không thể nghe luôn điện thoại của cô.
Tố Tố đành phải trả lời, “Bà à, ngại quá, thật làm phiền mọi người.” Bà cụ vừa nghe xong còn trách cô khách sáo, sau đó nói tí nữa Chung Bình sẽ đến đón hai người, đỡ phải đón xe phiền phức. Tố Tố vâng dạ mãi rồi mới cúp điện thoại, quay lại nói với chị, “Chung Bình tí nữa sẽ tới đón chúng ta.” Chị Như vừa nghe thấy người đón là anh, thì đã vui vẻ lay hai vai cô, “Thật tốt quá, ai nha, chị phải đi trang điểm đã.” Vừa nói xong liền chạy vụt vào trong phòng.
Tố Tố ngồi một mình ở trên sofa, chỉ biết trầm mặc. Chị Như còn chưa nhìn thấy Chung Bình mà đã vui vẻ như thế, nếu nhìn thấy anh có lẽ sẽ phát điên mất. Cô khẽ nhếch khóe môi cứng nhắc của mình lên, nhẹ nhàng cười, chỉ cần chị Như vui là tốt rồi.
Chiều muộn, Chung Bình đón Tố Tố cùng Đinh Như về nhà, Đinh Như lần đầu tiên đến Chung gia, vừa nhìn thấy căn nhà lớn như vậy, còn có sân có vườn, ánh mắt hâm mộ mở lớn không thèm chớp một cái, liên tục nhìn ngó xung quanh.
Bà cụ vừa nhìn thấy Đinh Như, đã tủm tỉm cười, “Là chị của Tố Tố à.” Đinh Như nghe bà nói liền tươi cười rạng rỡ đi đến trước mặt bà, “Chào bà. Cháu gọi là Đinh Như” Ngọt ngào trả lời lại sau đó còn không quên liếc nhìn Chung Bình một cái. Nhưng Chung Bình lại chỉ nhìn chằm chằm Tố Tố, ánh mắt như muốn hỏi, sao cô lại rầu rĩ như vậy. Tố Tố cũng không để ý đến anh, mà chỉ chằm chằm nhìn bà và chị Như đang nói chuyện trước mắt.
Mẹ Chung nghe tin chị của Tố Tố đến, nên bà đã cố ý chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Bà nói rằng ba Chung đã đang đi trên đường về nhà rồi, chỉ cần chờ ông về là mọi người có thể ăn luôn.
Chung Bình thấy bà và Đinh Như đang chăm chú nói chuyện của Tố Tố trước đây, liền trộm kéo cô vào trong phòng. Vừa vào cửa, Chung Bình đã vây cô lại ở bên tường, “Làm sao vậy? Sao lại không vui?”
Tố Tố mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, không hờn không giận nói, “Không có.”
Chung Bình nâng cằm cô lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn cô, “Trên mặt em rõ ràng viết ba chữ rất không vui.” Làm sao vậy, cho dù cô không nhăn mày nghiêm mặt, nhưng ánh mắt ảm đạm vô thần của cô đã nói cho anh biết là cô có tâm sự.
Tố Tố khẽ liếc anh một cái, sau đó lại nhanh chóng nhắm mắt lại. Chị Như vừa nhìn thấy anh thì vui vẻ như vậy, anh còn không hiểu sao? Anh đáng nhẽ phải ra đó nói chuyện với chị, chị ấy khó lắm mới có cơ hội được gặp anh mà.
“Bởi vì Đinh Như sao?” Chung Bình suy nghĩ cả nửa ngày, người có khả năng ảnh hưởng đến Tố Tố nhiều nhất cũng chỉ có Đinh Như mà thôi
Tố Tố dừng một chút, “Chị Như hôm nay rất vui.” Chung Bình nhịn không được liền khẽ cười, chớp chớp mắt, vậy thì sao? Đây cũng không phải chuyện của anh.
Tố Tố thấy bộ dáng này của anh thì khẽ đẩy, “Anh nên ra kia nói chuyện với chị ấy.” Đã nói đến mức này rồi, anh còn giả vờ không biết gì nữa chứ,
Chung Bình bị cô đẩy không những lùi lại mà còn tiến sát hơn, anh cúi đầu dán bên tai cô thì thầm, “Anh chỉ muốn ở cùng em.” Lời còn chưa dứt, bên tai cô đã cảm thấy nóng rực vì hơi thở phảng phất của anh, hai tai phiếm hồng, rồi nhanh chóng lan xuống tới má, tới cổ, cô run run nói, “Buông ra đi.” Chị Như còn ở ngoài kia, anh……anh lại ở đây