pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/534 lượt.

trêu đùa cô.
Chung Bình sao có thể buông, nhớ cô cả một ngày, đến lúc nhìn thấy cô lại ngại Đinh Như đang có mặt nên không thể ôm chặt cô một cái. Chịu đựng chịu đựng, giờ phút này anh mới có thể thỏa mãn nỗi nhớ của mình, không thể, anh sẽ không buông cô ra, thật cứ muốn mãi ôm cô như thế này. Chung Bình dùng chóp mũi khẽ cọ nhẹ bên tai cô, dịu dàng mềm mỏng, chóp mũi nhẹ nhàng ma xát trên vành tai xinh xắn ngọc ngà của Tố Tố, ôm lấy cô, cảm nhận từng chút một vui sướng, anh rất thích hương vị thản nhiên này trên người cô, phảng phất có phảng phất không, lại làm cho anh luôn luôn thương nhớ.
Tố Tố đỏ mặt đang muốn đẩy Chung Bình đang phiền toái làm loạn trên người mình ra, thì ngoài cửa đã truyền đến mấy tiếng gõ, “Tố Tố.”
Tố Tố sững sờ, chị Như, cô cực kì hoảng sợ ra sức đẩy Chung Bình thật mạnh. Trong lòng cô cuồng loạn bối rối, cùng ngượng ngùng tất cả dường như bốc lên tới tận đỉnh đầu, chị Như đang ở ngoài cửa phòng của cô
Người ngoài kia lại gõ vài cái nữa, Tố Tố liền nhanh chóng nhảy ra ngoài mở, cửa vừa mới hé ra một chút, chị Như đã đẩy hẳn vào trong. Vừa nhìn thấy Tố Tố, cô định mở mồm trách mắng, “Như thế nào mà gọi nửa ngày cũng…..” Nói còn chưa dứt lời, đã nhìn thấy Chung Bình đứng ở đằng sau, làm cho cô nghẹn cả lời, mặt hết đen rồi lại trắng, đôi mắt mở to trừng lớn như hai quả chuông đồng, Chung Bình cùng Tố Tố ư!
Tố Tố nhìn thấy biểu tình của chị Như, lại càng quýnh quáng hết cả lên, khiến cả mặt cô đều đỏ bừng. Còn Chung Bình thì chỉ bình thản cười với Đinh Như, “Hi!”
Thấy hai người nhưvậy, biểu tình của Đinh Như lại càng ngày càng đặc sắc, khiếp sợ, kinh ngạc, phẫn nộ, tất cả đều hiện hết lên, cuối cùng chỉ biết kìm nén đè ép lại, mặt hết xanh rồi trắng, cứng nhắc cười, “Chung Bình cũng ở đây à.” Cô vừa mới ngồi cùng mấy người lớn tuổi nhà họ, ai cũng nhắc đi nhắc lại đến Tố Tố.
“Tôi đang nói chút chuyện với Tố Tố.” Chung Bình ra vẻ trấn định, vô cùng tự nhiên.
Đinh Như nghe vậy, hai mắt đều nhíu lại, nụ cười càng đẹp hơn, “Có thể ăn cơm rồi, ăn đã rồi nói sau.” Nói đoạn đã quay người rời đi.
Chung Bình nhìn thấy Đinh Như đã đi, tay vừa muốn nắm lấy tay Tố Tố, đã bị cô hất ra, cô trừng mắt liếc anh một cái, sau đó lập tức rời khỏi phòng. Anh nhìn theo cô cũng chỉ biết chẹp một cái, Tố Tố của anh vẫn quá để ý đến Đinh Như.
Bữa tối, một bàn lớn đầy người vừa ăn vừa nói chuyện. Đinh Như vừa uống chút rượu liền vô cùng cao hứng, bắt đầu nói đến chuyện trước đây của Tố Tố.
Ba Chung vốn trầm mặc nửa ngày nay lại đột nhiên mở miệng, “Đinh tiểu thư họ Đinh, em gái sao lại không cùng họ với cô?” Chung Bình vừa nghe vậy liền đảo mắt qua chỗ ba mình, anh hiểu rõ, ba anh đang cố tình nói đến chuyện Tố Tố là cô nhi.
Đinh Như cười cười, “Cháu cùng Tố Tố không phải chị em ruột, Tố Tố là cô nhi, cháu thấy Tố Tố đáng thương, nên mới đưa cô ấy về nhà.”
Ba Chung ý vị thâm trường ồ lên một tiếng, sau đó quay ra nhìn bà cụ. Bà cụ lại tỏ vẻ không hề quan tâm, bà đã sớm biết đến thân phận của Tố Tố rồi, duy chỉ có mẹ Chung là không biết, kinh ngạc hỏi, “Tố Tố, cháu là cô nhi sao?”
Tố Tố tỏ vẻ xin lỗi nhìn mẹ Chung, gật gật đầu, “Cháu từ nhỏ đã sống ở cô nhi viện, đều là do chị Như nhận cháu.”
Mẹ Chung sợ run một chút, cụ bà liền mở miệng, “Khó trách Tố Tố từ nhỏ đã như thế này, không tồi, không tồi.” Mẹ Chung nghe lời bà nói, thì cũng mơ hồ hiểu được bà cụ đã sớm biết đến chuyện này.
Bà Chung nhìn bà rồi lại nhìn lại Tố Tố, ánh mắt trầm hẳn xuống, “Tại sao không có nghe Tiêu tiểu thư nhắc đến?” Chung Bình không nhịn được lại khẽ liếc ba anh, trong lòng vô cùng bực bội, đây là ý tứ gì chứ, không phải là ba anh đang làm khó dễ Tố Tố sao?
Đinh Như lại giống như mới phát hiện ra là mình đã lỡ lời, liền quay ra nhìn cô “A? Tố Tố….chị.”
Tố Tố ngay lập tức mỉm cười, “Ngại quá, cháu không nên giấu mọi người.” Ánh mắt của ông làm cho cô cảm thấy lạnh ngắt, trong lòng lại càng thêm áy náy.
Chung Bình vội vàng mở miệng, “Tố Tố đã sớm nói cho con biết, là con không cho cô ấy nói.” Chung Bình nhìn Tố Tố đang cúi đầu, trong lòng thấy đau xót vô cùng, hận không thể ngay lập tức ở dưới bàn cầm lấy tay cô để an ủi cô một chút.
Ba Chung hừ nhẹ một tiếng, “Có gì mà phải giấu diếm, sớm hay muộn cũng đều biết.” Trên bàn ăn, mọi người đều bị giọng điệu khinh thường này của ông làm cho có chút ngại ngùng, Tố Tố chỉ cúi đầu không nói, còn Đinh Như lại híp mắt nhìn cô. Cuối cùng bà cụ không chịu nổi phải lên tiếng, “Ăn thôi, ăn thôi, nguội cả rồi.” Chung Bình cũng đi theo phụ họa, nói liên tục rằng mình thật đói bụng.
Đề tài không tiếp tục nữa, mọi người lại yên bình vùi đầu ăn cơm, nhưng không khí xung quanh thì hoàn toàn đối lập. Anh nhìn cô cúi đầu trầm mặc, cũng buồn bực không thôi, một Đinh Như đã đủ làm cho Tố Tố khó chịu rồi, còn thêm ba anh nữa, thật sự lại làm khó cô. Đều do Đinh Như, cô ta không nên lắm chuyện như vậy, trong lòng có chút bực mình, anh quay ra trừng mắt với Đinh Như một cái, lại không nghĩ tới Đinh Như đang ngẩn người nhìn anh, bị anh trừng liền