Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/563 lượt.
dáng khi thở gấp gáp của cô, còn có hai má cô nhuộm thành ửng hồng, anh quả thực nhớ cô đến phát điên.
Nụ hôn của anh càng ngày càng kịch liệt giống như muốn đoạt đi tất cả hô hấp của cô, trong lòng cô lại càng bị sự đau xót vây chặt lấy, anh càng như vậy, cô lại càng khó nói nên lời, cô thậm chí đã tưởng tượng đến bộ dáng tức giận của anh. Một chút do dự còn sót lại khiến cô tham lam muốn được anh ôm chặt mãi trong lồng ngực ấm áp này, nếu cô có thể cùng anh, vậy thật tốt biết bao. Chỉ là, cuộc đời này vĩnh viễn không có từ “nếu”. Tố Tố lưu luyến một chút hạnh phúc cuối cùng của mình, sợ hãi cầu mong nụ hôn này vĩnh biễn đừng bao giờ kết thúc, vậy thì cô vẫn có thể mãi mãi ngủ trong giấc mộng này mà không cần thức dậy nữa.
Chung Bình khẽ nhướng mày, vui vẻ ôm chặt lấy cô, Tố Tố chủ động mua quà cho anh ư, điều này làm cho anh thật ngạc nhiên. “Là gì vậy?”
Tố Tố quay lại chỗ tủ quần áo lấy ra một cái túi, rút ra chiếc áo ở trong đó, một chiếc sơ mi kẻ màu xanh lam, vừa nhìn đã cảm thấy rất dễ chịu và nho nhã lịch sự. “Tuy rằng không phải đồ hiệu, nhưng chất liệu rất tốt, hi vọng anh sẽ thích.” Cô biết quần áo của anh đều là hàng hiệu, cô đều mua không nổi, nhưng cứ tưởng tượng đến việc anh mặc chiếc sơ mi kẻ màu lam này, dáng người của anh nếu mặc nó nhất định sẽ rất đẹp.
Chung Bình khẽ giật mình, lời của Tố Tố anh đều hiểu, cô sợ anh không thích chiếc áo này vì nó không phải là đồ hiệu. Anh đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng, cầm chiếc áo từ trên tay cô, “Chỉ cần là của em tặng, anh đều thích.” Tố Tố mỉm cười gật đầu.
Chung Bình mở túi bóng ra, vừa thấy đúng là số đo của mình, hóa ra Tố Tố có để ý đến anh, điều nay làm anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc, tâm ý của cô, so với mấy đồ hàng hiệu kia càng trân quý hơn. Chung Bình cởi áo khoác ra, đang muốn cởi nút áo bên trong ra, thì mặt Tố Tố đã đỏ bừng nhanh chóng ngăn anh lại, “Anh trở về phòng thay đi.” Không phải là anh định đứng trước mặt cô thay áo đấy chứ?
Chung Bình tà ác cười, “Em mua quần áo cho anh, không phải là muốn nhìn anh thay chúng sao?” Tố Tố nhíu mày, hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, xoay người lại không để ý đến anh.
Chung Bình đi lên ôm lấy cô, nhẹ giọng nói, “Anh chỉ là muốn nhanh chóng mặc chiếc áo này thôi mà.” Tố Tố quay người lại, nhưng không nói gì. Chung Bình buông cô ra, rất nhanh cởi áo ra mặc chiếc áo cô tặng vào, đừng ở trước gương cài lại cổ áo cùng tay áo, khoe khoang nói, “Nhìn thật đẹp trai.” (._.)
Tố Tố im lặng nhìn vẻ mặt đường hoàng của anh sau khi nói ra câu vừa rồi, trong lòng khẽ nhói lên một cái, rốt cục cũng bình tĩnh được, chậm rãi mở miệng, “Chung Bình, em có chuyện muốn nói với anh.”
Chung Bình trên mặt vẫn giữ nét cười, hai mắt cong cong híp mắt nhìn cô, “Ừm?”
Tố Tố cố gắng hít ra thở vào, muốn cho giọng điệu của mình trở nên bình thản nhất có thể, “Bà gần đây đã khỏe lên nhiều rồi, em muốn dọn đi.” Chung Bình nghe xong đột nhiên xoay người nhìn cô, nụ cười trên mặt đông cứng lại, nhìn trông rất kì dị, anh không chút suy nghĩ đã thẳng thừng từ chối, “Không được.”
Tố Tố đương nhiên không bị sự kinh ngạc của anh làm hoảng loạn, tiếp tục nói, “Em ở đây lâu như vậy, cũng đến lúc nên trở về rồi.” Chung Bình bước hai, ba bước đã đến đứng trước mặt cô, nhẹ nắm chặt lấy tay cô, “Là vì Đinh Như sao?” Nhất định lại là do Đinh Như làm phiền Tố Tố.
Tố Tố cảm thấy cổ tay của mình có chút đau nhức, anh không phát hiện là mình đã dùng quá sức, Tố Tố mỉm cười lắc đầu, Không phải, chỉ là em muốn về thôi. A Cường đã giúp em tìm việc rồi.” Còn chưa nói hết, đã cảm thấy người kia nắm tay cô càng chặt, ánh mắt hiện lên chút lạnh lẽo, Lâm Vĩ Cường! Tại sao đột nhiên lại nhắc đến anh ta?
“Sao lại muốn tìm việc, ở đây không tốt sao?” Theo lí thường không phải cô nên nguyện ý ở lại Chung gia sao.
“Chung Bình, mặc dù ở đây em phải chăm sóc bà, anh có trả lương cho em, nhưng cả hai chúng ta đều hiểu là anh đang cố ý muốn giúp em, so với đó, em thích tự mình làm việc hơn.” Tố Tố khẽ vặn vẹo tay, muốn thoát khỏi anh. Nhưng anh lại càng siết chặt lại, nhất quyết không chịu buông cô ra, “Tố Tố, anh không muốn em phải vất vả.” Vì sao đến bây giờ, cô còn muốn cùng anh phân định rõ ràng như vậy.
Tố Tố bình tĩnh nhìn anh, trên mặt hiện lên chút phiền phức, “Em không muốn bị thương hại.” Mặt anh hết xanh rồi lại trắng, lập tức trừng mắt nhìn cô, “Tố Tố, anh không phải đang thương hại em, em biết rõ…..”
Tố Tố cuối cùng cũng rút được tay của mình ra, lùi lại phía sau vài bước, thản nhiên cười, “Không sao, thương hại cũng là một loại quan tâm, em không oán giận gì đâu. Ngược lại, em vẫn rất cảm kích anh đã quan tâm đến em, thật sự, đã lớn đến từng này, ngoại trừ chị Như cùng những người ở cô nhi viện, anh là người đối xử tốt nhất với em, em rất cảm động.:
Chung Bình trừng mắt nhìn cô cười nhạt, tận sâu đáy lòng không hiểu sao nảy lên một chút lo lắng sợ hãi, vì sao nụ cười cô lại tràn ngập đau thương đến thế, giống như nụ cười ấy che đậy cả một sự lạnh lẽo thê lương đến tột cùng. Tố Tố làm sao vậy