Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
là một nhân viên kỹ thuật, công việc giao cho cô cô làm tốt là được rồi. Sao lại đi liên lạc hợp tác với đơn vị thầu bên ngoài làm gì, đó không phải là việc cô phải bận tâm.”
Tô Cẩm nghiêng đầu nghĩ, “Anh nói rất đúng, nhưng em không thể ngậm miệng nhịn nhục mà đi được. Em không muốn để người khác hiểu lầm là em không làm được việc nên bị rút ra khỏi dự án. Em không muốn chịu tội hộ người khác.”
Ngụy Xuyên không nói gì, vẻ mặt đầy tâm trạng.
“Em đã nghĩ rồi, kết quả tồi tệ nhất cũng chỉ là như thế này, sau này ai còn dám cho em làm dự án nữa.” Tô Cẩm quay bút làm rơi xuống mặt bàn rồi lại cầm lên và quay tiếp. “Thế cũng không sao, em tìm công việc mới là được. Em còn trẻ, vẫn còn cơ hội phát triển.”
Ngụy Xuyên trầm mặc hồi lâu, khi mở miệng, giọng nói trầm trầm: “Đã nghĩ thông chưa?”.
Tô Cẩm nhìn anh, trong ánh mắt có vẻ nửa đùa nửa thật. “Ngụy đại nhân, lòng dạ em anh đã biết hết rồi, anh không trở tay bán em chứ?”
Ngụy Xuyên cười. “Không tin vào tôi mà vẫn bày tỏ lòng dạ với tôi sao?”
Tô Cẩm ngại ngùng rụt cổ lại. “Thế… chúng ta không phải là cùng băng nhóm sao? Em có giấu ai thì cũng không thể giấu đại nhân.”
Ngụy Xuyên lắc đầu. “Được rồi, đừng đùa nữa. Tiểu Từ có lẽ đã đến rồi, đi ăn cơm đi, coi như là tiếp đón đồng nghiệp mới. Trần Lâm đâu?”
Tô Cẩm chỉ ra ngoài cửa. “Đến khu bồn chứa rồi, có lẽ cũng sắp về đến nơi.”
Hai người thu dọn xong đồ đạc, người đi trước người đi sau bước ra khỏi văn phòng, Ngụy Xuyên lại nói: “Việc cũng không rắc rối đến mức độ đó đâu, cô hãy về nói chuyện với anh Lưu”.
Tô Cẩm ngạc nhiên một lát rồi mới nhận ra là anh đang chỉ đường cho mình, vội vàng gật đầu, “Vâng, em biết rồi”.
Ngụy Xuyên nhìn cô, trong đáy mắt, sự ngạc nhiên, lo lắng đã tan biến, chỉ còn lại một cảm giác ấm áp dường như đang khích lệ cô. Đây cũng là người mà Tô Cẩm không hiểu hết. Nhưng cho đến lúc này, anh giúp cô có thái độ như vậy đã là quá đủ đối với cô rồi.
Ác Mộng
Vừa mở cửa nhà xác, một làn hơi nước lạnh lẽo phả vào mặt. Lục Hiển Phong bất giác rụt vai lại, lúc này mới chú ý bên ngoài cửa sổ trời đã mưa từ lúc nào.
Mưa không to, những hạt mưa li ti rơi xuống giống như sợi kẹo bông.
Đây là thời tiết mà Lục Hiển Phong ghét nhất, không khí ẩm ướt khiến người ta muốn trốn mà không trốn được, ngay cả giọng nói dường như cũng mất hết sức lực.
Thời tiết như thế này chỉ gợi lại những hổi ức buồn được giấu kỹ ở tận đáy lòng.
Ngạc Lâm hơi ngạc nhiên, chau mày lại. "Người nằm bên trong là bạn của cô ấy, bạn tốt nhất của cô ấy."
Lục Hiển Phong cười lạnh lùng. "Điều này thì có liên quan gì đến anh?"
Mặt Ngạc Lâm biến sắc, miệng há to, không nói thành tiếng.
Lục Hiển Phong rời khỏi cái nơi ngột ngạt đó, không quay đầu lại. Người đàn ông mặc cảnh phục và nhà xác ở lại phía sau lưng anh, mọi người đang khóc lóc xung quanh một người không còn thở nữa.
Nước mưa rơi xuống mặt, lạnh cóng mà mềm mại, không khí ẩm ướt theo hơi thở tràn vào lục phủ ngũ tạng khiến cơ thể như không còn chút sức lực nào nữa.
Lục Hiển Phong đứng dựa vào khung cửa, không biết nên đi đâu.
Tất nhiên anh biết Ngạc Lâm đang nói điều gì, điều này khiến người khác đau đầu. Nhưng trước đây, việc khiến anh đau đầu hơn là tìm bằng chứng, là một cây kim nằm trong đầu anh đã từ rất lâu, luôn luôn hoài nghi và chưa bao giờ có được lời giải đáp.
Lục Hiển Phong bước xuống bậc thềm, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số đã in sâu vào trí nhớ của anh.
Một số điện thoại mà năm năm rồi không dùng tự nhiên nhớ lại vô cùng rõ ràng, khiến bản thân anh cũng cảm thấy kinh ngạc.
"Kiều?" Giọng nói trầm trầm trong điện thoại truyền lại, hơi lơ lớ giọng của người nưóc ngoài. "Đúng là cậu không?"
"Paolo, là tôi đây." Lục Hiển Phong theo thói quen nhìn khắp bốn phía. Một con đường nhỏ yên tĩnh trong màn mưa đầu hè ảm đạm. Trong vòng bán kính hai trăm mét không hề có người, nhưng anh vẫn nói rất nhỏ. "Tôi cần anh xác nhận một việc."
Paolo không do dự từ chối. "Kiều, cậu biết là tôi không thể nói bất kỳ điều gì."
Lục Hiển Phong vứt điếu thuốc ướt vào thùng rác ở bên đường, bình thản hỏi: "Anh đã từng dạy một nữ học viên người Trung Quốc, anh vẫn gọi cô ấy là "ngọn lửa nhỏ". Tôi muốn biết tình hình của cô ấy".
"Có người như vậy sao?" Paolo bắt đầu giả vờ. "Cậu cũng biết, hằng năm số người đến chỗ tôi học rất nhiều, nước nào cũng có. Tôi không thể nhớ hết từng người một..."
Luc Hiển Phong cười lạnh lùng. “Ai cũng nói trong tất cả các học viên, cô ây là người giỏi nhất. Anh không thể không nhớ cô ấy."
"No, no", Paolo vội vàng phủ nhận. "Học viên giỏi nhất của tôi là cậu, đặc biệt là cậu và súng... giữa cậu và súng có một mối liên hệ đặc biệt, súng giống như một cánh tay của cậu..."
Lục Hiển Phong không đế ý đến vẻ tảng lờ của anh ta, nói một cách rành rọt: "Tôi chỉ muôn hỏi anh, anh gọi cô ấy là ngọn lửa nhỏ có phải là vì vai trái của cô ấy có xăm hình một ngọn lửa?".
Paolo cười. "Kiều, cậu nói gì tôi khô