Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
rùng hợp.” Ngạc Lâm ngắt lời cô. “Người ở đội ba làm việc ở đây, anh Bảy nhìn thấy em nên gọi điện cho anh.”
Tô Cẩm thầm nghĩ anh Bảy cũng không phải là người tốt, biết Ngạc Lâm đã đính hôn mà vẫn báo tin này cho anh, như vậy không phải là không biết phải trái sao? Người này là người thế nào không biết.
“Thật sự là anh có việc muốn tìm em.” Ngạc Lâm đứng cạnh cô, thái độ khách khí, rõ ràng vẫn để lộ trò cũ. “Có thể sang bên kia ngồi không? Không nên để mất quá nhiều thời gian của em.”
Câu nói “Không nên để mất quá nhiều thời gian của em” khiến sống mũi Tô Cẩm cay cay. Trước đây, cô cũng từng nói câu đó với người đàn ông này khi theo đuổi anh ta, theo mãi rồi anh ta cũng đi mất. Thời gian trôi qua, câu nói này đột nhiên lại đến với cô. Tô Cẩm không quen với việc người đó hạ giọng nói với mình. Thà rằng cô bị thiệt thòi thì cũng không muốn nợ người khác, đặc biệt là từ cái đêm cô biết được là cô vẫn còn nợ anh.
“Được.” Tô Cẩm gật đầu, ánh mắt không nhìn anh ta, “Tôi có việc, anh nói ngắn gọn thôi.”
Ngạc Lâm vội vàng gật đầu, có vẻ hơi vui mừng. Tô Cẩm không nhìn, quay mặt đi, không nói gì bước sang cửa hàng Mac Donald đối diện cầu vượt.
Ngạc Lâm đi theo cô, có vẻ hiền lành một cách quá đáng. Cho đến khi Tô Cẩm gọi món, bưng món lên Ngạc Lâm mới để ý cô chỉ gọi suất ăn cho mình. Ngạc Lâm cười khổ sở, đành rút ví gọi cho mình một cốc nước hoa quả vị đào và mật ong.
“Nói đi, có việc gì?” Thái độ của Tô Cẩm giống như đang làm việc, “Vẫn là vụ án của Chi Chi sao? Còn cần chúng tôi phối hợp với cảnh sát như thế nào nữa?”.
Ngạc Lâm cười khổ sở, “Tô Cẩm, em không cần thiết phải như thế này”.
Tô Cẩm nhìn cốc nước hoa quả của anh ta, mặc dù vẫn biết khẩu vị của mỗi người không giống nhau, hơn nữa cô biết rõ sở thích của anh. Nhưng một lần nữa nhìn thấy thứ đồ uống dành cho phụ nữ này, Tô Cẩm cảm thấy hơi khó chịu. Không nói ra được bởi không có quyền phát biểu ý kiến, nên giọng nói của cô trở nên lạnh lùng: “Thế thì tôi không khách khí với anh nữa, có việc gì anh cứ nói thẳng”.
Ngạc Lâm lại không nói gì, hai tay ôm lấy cốc nước chau mày lại.
Tô Cẩm đột nhiên cảm thấy ân hận về sự yếu đuối của mình. Vốn dĩ cô sợ anh ta, muốn trốn anh ta, hà tất phải giả vờ mạnh mẽ?
“Ngạc Lâm”, Tô Cẩm hít một hơi thật sâu, quyết định nói thật, “Tôi luôn luôn cảm thấy việc anh đính hôn không có gì là sai. Mỗi người đều có quyền chọn lựa con đường thích hợp nhất cho mình, tôi hiểu như vậy. Vì thế… nếu không có việc gì quan trọng, tôi muốn anh không tìm tôi nữa. Anh làm như thế này không tốt cho cả hai”.
Ngạc Lâm ngẩng đầu có vẻ kinh ngạc, không ngờ Tô Cẩm lại nói thẳng thắn với anh như vậy.
Tô Cẩm đi lại cả buổi sáng trong nhà thi đấu nên cảm thấy rất đói, nhưng đến giờ nhìn thấy chiếc hamburger đầy thịt lại không muốn ăn. Đặt xuống, lấy khăn giấy lau tay, Tô Cẩm quyết định đi ăn ở chỗ khác.
Vừa đứng dậy thì cô sững người lại. Bên kia bức tường bằng kính trong suốt là chiếc thang máy của trung tâm thương mại đang từ bên phòng ăn ở tầng cao nhất chạy xuống. Bên trong thang máy là một đôi nam nữ quần áo thời thượng đang nói cười vui vẻ. Cô gái có thân hình cao ráo, tóc màu lá cọ rủ xuống vai, khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta nhìn không rời mắt. Người đàn ông đó, thật không máy, cô quen anh ta.
Không chỉ quen, mà còn rất quen - hôm qua họ còn ôm nhau trên ghế sofa suốt nửa đêm.
Tô Cẩm không biết phải làm gì, quay người đi, cầm lấy cốc coca chưa uống hết ở trên bàn. Khi quay người lại, thang máy đã xuống tầng dưới cùng, có người đang bước vào, nhưng không nhìn thấy đôi nam nữa vừa rồi đâu nữa.
Ngạc Lâm vẫn muốn nói gì đó, nhưng Tô Cẩm đã xua tay nhanh chân bước đi. Không biết có phải do lạ lùng trước thái độ của cô không mà Ngạc Lâm còn không nghĩ đến việc ngăn cô lại, chỉ ngồi ở đó nhìn theo cô lẫn vào đám người đang đứng đợi đèn xanh. Cô ấy là một đứa trẻ hơi đơn giản, khi mím môi không nói gì, đôi mắt trong và yên tĩnh như trẻ con vậy.
Khi cô ấy đứng trước mặt mình, luôn giống với một đứa trẻ hiểu chuyện, chỉ biết bám lấy áo anh, không hỏi nhiều về việc của anh. Cho dù anh có lừa cô thì cô cũng giả vờ không biết.
Ngạc Lâm nhìn xuống, nhìn lên mặt người cười lớn in trên cốc nước ngọt, mắt hơi cay. Đây là cảm giác mà từ lâu anh không có. Có những thứ dù đặt trong buốt giá thì cũng không bao giờ mất đi mà chỉ trở nên tươi mới. Cũng giống như bó hoa hồng đặt vào trong tủ lạnh, chỉ cần anh mở tủ thì vẫn thấy nó nằm ở đó, cành hoa vẫn tươi, hương thơm ngào ngạt.
Đúng, cô vẫn luôn ở đó, người thay đổi là anh. Không dám bước đi, sợ rằng sau khi bước đi thì không thể tìm được đường cũ nữa. Nhưng cũng không dám đến gần, anh cũng không hiểu rõ cả con người mình.
Ngạc Lâm nghĩ: Mình đã bị chính mình đẩy vào ngõ cụt.
Vào thành
Khi Hàn Hiểu gọi điện thoại đến thì Tô Cẩm đang trên đường vào thành phố.
Con đường này giống như một đường thẳng trong toán học, đầu bên trái là khu công nghiệp, đầu bên phải là thà