Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.
nh phố, ở giữa ngay cả một lối rẽ cũng không có. Vì thế, thường chỉ có thể gặp xe của công ty, rất hiếm khi nhìn thấy taxi.
Sắp đến những ngày nóng nhất rồi, mặc dù đã chiều muộn nhưng trời vẫn nóng. Tô Cẩm trán đầy mồ hôi cầm lấy điện thoại, ngồi xuống bên vệ đường. Dù sao thì trong bán kính vài dặm không hề có người đi lại, cô cũng không cần phải bảo vệ hình tượng của mình.
“Vào thành?” Hàn Hiểu ngạc nhiên, “Cái gì mà vào thành? Rốt cuộc là em đang ở đâu?”.
Hàn Hiểu lại hỏi: “Tổng giám đốc Lưu nói thế nào?”.
Tô Cẩm cười, đáp: “Ông ấy bảo em để lại bằng chứng, về nghiên cứu lại. Bảo em cộng tất cả những ngày nghỉ phép trong năm và những ngày đi làm không nghỉ phép vào nghỉ một thời gian”.
“Như vậy không phải là còn có chỗ để đi sao?” Hàn Hiểu hỏi lại. “Không phải em đã nghĩ là lần này thì không còn lối thoát nữa sao?”
“Chị không nghe thấy quan bênh vực quan sao?” Tô Cẩm hừ một tiếng, “Em có nên hy vọng con hồ ly đó để cho em lối thoát không?”.
Hàn Hiểu im lặng giây lát rồi nói: “Đừng nản lòng, chị luôn cảm thấy là sự việc vẫn có thể xoay chuyển”.
Tô Cẩm không thể vui được. Hàn Hiểu lại nói: “Đúng rồi. Chị phải đến bệnh viện đợi sinh. Có việc gì thì gọi vào di động cho chị, điện thoại ở nhà không có ai nghe máy đâu”.
Tô Cẩm nhảy dựng lên, “Chị sắp sinh rồi à?!”
Hàn Hiểu cười, đáp: “Vẫn chưa. Nhưng bác sĩ nói nước ối ít gì đó, bảo chị đến bệnh viện để theo dõi. Lần này Hình Nguyên đã thương lượng với vài bác sĩ, vừa rồi có bác sĩ nói nếu muốn mổ đẻ thì bọn chị cần nhanh chóng chọn ngày”.
Tô Cẩm rất ngạc nhiên, “Sinh em bé cũng chọn ngày tốt giờ hoàng đạo sao?”.
“Không.” Hàn Hiểu cười, đáp. “Nếu em không có việc gì thì đến cổ vũ tinh thần cho chị nhé!”
“Vâng!” Tô Cẩm đồng ý, “Chị muốn ăn gì em mang cho chị!”.
Hàn Hiểu lại cười, ”Đợi một lát chị cho người đi đón em, đợi em tự đến thì chắc cũng phải đến giờ này ngày mai mất”.
“Sao thế được?” Tô Cẩm tắt điện thoại, không phục, “Nhiều nhất thì cũng chỉ đến sáng mai thôi”.
Khi chiếc xe việt dã màu trắng quen thuộc xuất hiện ở đầu đường, Tô Cẩm cúi đầu muốn chạy, nhưng ở đây chỉ có duy nhất một con đường, không biết chạy đi đâu? Trừ khi nhảy xuống ao nước bên đường – lần đầu Tô Cẩm nhìn thấy thì cho rằng đó “hồ”, người khác đều gọi là ao cá. Nhưng ở đây rất gần khu công nghiệp, nếu nuôi cá ở đây thì có ăn được hay không…
Tô Cẩm đang nghĩ ngợi lung tung thì chiếc xe việt dã đã dừng trước mặt cô. Lục Hiển Phong mở cửa vừa cười vừa nhìn cô, “Không phải hôm nay em không đi làm sao? Ngao du ở ngoại ô về à?”.
“Không đi làm.” Tô Cẩm bình tĩnh gật đầu, “Em để để kiện”.
Lục Hiển Phong có vẻ chán nản lắc đầu, “Có thắng kiện không?”.
Tô Cẩm cắn môi hồi lâu rồi trả lời: “Đang trên đường đường tháng”.
“Ồ…” Lục Hiển Phong kéo dài giọng, “Đang trên đường à? Thế thì có khả năng là luôn luôn trên đường rồi?”.
“Anh không cần phải nói thẳng như thế.” Mặt Tô Cẩm cau lại, vẻ oán trách nhìn anh, “Anh là người bận rộn sao lại có thời gian đến đây? Maggie Q của anh đâu rồi?”.
“Ai?” Lục Hiển Phong không hiểu.
“Maggie Q!” Tô Cẩm nhấn mạnh, “Là mỹ nữ có dòng máu lai thường xuyên xuất hiện trên truyền hình, tạp chí. Anh không xem phim à?”.
Lục Hiển Phong đã hiểu ra, nghiêng đầu nửa như cười nửa như không hỏi lại cô: “Vì sao lại gọi người ta là Maggie Q?”.
Tô Cẩm đưa tay chỉ lên gò má mình, “Cô ấy cười rất giống”.
“Nhìn rõ thế”, Lục Hiển Phong rướn lông mày, cười, nói: “Chắc là khoảng cách nhìn không xa. Em thấy anh mà không đến chào anh à?”.
Tô Cẩm liếc nhìn anh, không nao núng, “Em sợ là làm hỏng việc của anh thì sẽ bị anh chặn miệng”.
“Em nghĩ như vậy thật à?” Lục Hiển Phong chống tay vào cửa, dáng vẻ và giọng nói tỏ ra lười biếng, “Lên xe thôi, chúng ta sẽ thảo luận ở trên xe”.
Tô Cẩm bực bội nhìn anh. Sự thực là cần phải làm theo bản tính của cô, tám chín mươi phần trăm là cô sẽ giả vờ làm như là không nhìn thấy, khi ở bên Ngạc Lâm cô thường làm như vậy. Nhưng Ngạc Lâm lại rời xa cô, có thể thấy là phương pháp này có vấn đề.
“Tò mò?” Lục Hiển Phong cong miệng, nửa như cười nửa như không, “Muốn biết không?”.
Tô Cẩm bị anh nhìn thấu tâm can, gật đầu một cách dứt khoát và thẳng thừng.
Lục Hiển Phong ngoắc ngón tay với cô, “Nào, để anh nói cho em biết”.
Mặt Tô Cẩm chau lại, “Anh sai hay không?”
“Không phải anh sai, mà là em sai.” Lục Hiển Phong nhìn cô cười thành tiếng. “Lại có người ghen như em sao? Cô Maggie Q đó là bạn làm ăn của sếp anh. Ngày hôm nay anh làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho cô ấy.”
Trong lòng Tô Cẩm cảm thấy thoải mái hơn nhiều, nhưng không thể hiện ra mặt, lườm anh một cái rồi nói: “Anh là cố vấn pháp luật thì hướng dẫn thế nào được?”
“Nói rất chuẩn”. Lục Hiển Phong lại cười. “Người ta là doanh nghiệp nước ngoài, các vấn đề về pháp luật cần phải hỏi cho rõ ràng khi hợp tác làm ăn.”
Tô Cẩm nhìn anh, “Hình như là em đang giận anh vô cớ rồi.”
“Tô Tô, em có thể hỏi anh thẳng thắn như vậy, anh rất vui”. Lục Hiển Phong mở cửa xe, “Nhưng chúng ta phải đi thôi