Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
rồi. Hai ngày nữa em sẽ đi lấy đao.”
Dù sao cũng là một tin tốt. Lục Hiển Phong gật đầu, “Chúc mừng cậu. Chuẩn bị treo ở đâu chưa?”
Mạnh hằng Phi nghiêng đầu nghĩ, “Phòng khách.”
“Phòng khách?” Lục Hiển Phong hơi ngạc nhiên, “Không phải là những đồ vật như thế đều treo trong thư phòng sao? Anh thấy ở thư phòng các nhà khá giả đều treo một thanh đao, nhưng đều là đồ giả, không giống như của cậu.”
Mạnh Hằng Phi vuốt tóc, “Anh nói giống bố em, ông ấy cũng muốn treo ở trong thư phòng.”
“Đúng” Lục Hiển Phong cười đáp, “Anh và ông ấy đều là người có mắt nhìn.”
Mạnh Hằng Phi lại cười. Khi cậu ấy cười đôi mắt rất sáng, giống như của một đứa trẻ không biết che giấu điều gì.
Đèn đường đã sáng rồi, nhìn lên, bầu trời vẫn xanh một cách mơ hồ, ánh lên sắc tím. Phía chân trời có màu đỏ.
Không phải ban ngày cũng không phải ban đêm, cho dù là xét về góc độ thời gian hay thị giác, đều tồn tại một khái niệm mơ hồ và hỗn độn.
Đây là khoảng thời gian mà Lục Hiển Phong ghét nhất trong ngày, ngay cả giọng nói của anh cũng có vẻ chán nản: “Mình nghe.”
Tam Kiếm Khách thở phào, “Mình cho rằng cậu đột nhiên biến mất.”
Lục hiển Phong lười biếng dựa vào ghế, không muốn trả lời câu nói khiêu khích của anh.
Giọng của Tam Kiếm Khách trở nên trầm tĩnh hơn: “Hoa Sinh, cậu phải điều tra xem nhập cảnh của Hồng Kim và Geogre có liên quan gì đến vấn đề của Mạnh Hội Đường không. Hai người này đều bị cảnh sát quốc tế có thông báo xanh, không dễ đâu.”
Lục Hiển Phong “ừ” một tiếng rồi hỏi: “Hội đêm bên đó có tin tức gì không?”
Tam Kiếm Khách nói: “Nói sắp tới sẽ có hàng mới, nhưng không có bằng chứng là hàng của họ Mạnh. Thời gian Mạnh Hằng Vũ rời khỏi đây là một cơ hột tốt, tám chín mươi phần trăm là Mạnh Hội Đường sẽ hành động. Cậu phải cẩn trọng.”
Lục Hiển Phong bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, nheo mắt, “Mình sẽ cẩn trọng.”
Cửa xe không mở, hai điếu thuốc đã tạo ra rất nhiều khói thuốc trong khoang xe. Lục Hiển Phong thở trong làn khói thuốc, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Bên ngoài là phòng của bệnh viện, đèn sáng trưng khiến anh chói mắt. Có hai ba người đang bước ra ngoài. Tô Cẩm vẫn cầm trong tay chiếc quạt nhỏ trông rất buồn cười, bước xuống thềm. Túm tóc đuôi ngựa buộc đằng sau có vẻ hơi lỏng, vài lọn tóc rơi xuống gò má cô. Nhìn thấy xe của anh, Tô Cẩm cười rồi bước đến gần.
“Vất vả rồi, Hoa Sinh.” Đầu dây bên kia nói, im lặng một lát rồi Tâm Kiếm Khách thở dài, “Cẩn thận nhé, đừng để bị bắt, anh em vẫn chờ cậu quay về.”
Việc đã chờ đợi từ lâu giờ nghe bên tai lại có cảm giác không thật. Lục Hiển Phong cười không thành tiếng, ánh mắt dừng lại trên mặt Tô Cẩm. Tô Cẩm nhìn thấy anh đang gọi điện thoại, yên lặng đứng bên cạnh đợi một cách rất tự nhiên. Ánh mắt nhìn lại, rồi quay đi, rồi lại nhìn lại và bắt gặp ánh mắt anh.
Trong giây lát tưởng như ngừng thở, Lục Hiển Phong nghe rõ tiếng tim mình đập, nhanh dần trong lồng ngực.
Cô ấy đang ở đó, ở chỗ mà anh có thể nhìn thấy. Khi cô nhìn anh, trong mắt cô không có gì là bí mật, rất thuần khiết, khó có gì khiến anh phải mất công lý giải – không có tầng tầng lớp lớp những khẩu lệnh, không có mật mã, không có phân biệt về thân phận, không cần có những bằng chứng để chứng minh thật hay giả.
Cô ấy đứng ở đó, trong ánh mắt nhìn anh có thể thấy rõ sự tin tưởng và trông đợi.
Trong lòng rung động, Lục Hiển Phong đột nhiên cảm thấy nôn nóng. Anh tắt điện thoai, đưa tay ra mở cửa, không nói gì nhìn cô ngồi vào trong xe.
“Ngại quá”, Tô Cẩm xin lỗi anh, “Sư phụ em cũng không có gì cần nói sau lưng người khác, chị ấy chỉ dặn dò em…”.
Lục Hiển Phong đưa tay gạt lọn tóc xõa trên gò má cô. Tô Cẩm ngại ngùng không nói gì, nhìn anh, cô có vẻ hơi ngạc nhiên.
Lục hiển Phong không nhìn thấy mặt mình, cũng không muốn nhìn. Anh chỉ muốn được gần cô hơn, giống như là đang lúc khát mà ngửi thấy có mùi hơi nước. Trên người cô có mùi của nước, mát mẻ và ngọt lành khiến anh không chống đỡ nổi.
Lục Hiển Phong cẩn thận lại gần hôn lên khóe miệng cô, rồi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt cô. Ở trong đó anh không nhìn thấy sự ngạc nhiên như anh tưởng tượng, ngược lại có gì đó… yêu thương. Là do anh nhìn nhầm sao? Đó là một cảm giác của một đứa trẻ bị bắt nạt. Anh hiểu là cô không biết gì, nhưng vẻ mặt đó khiến anh cảm thấy đau lòng.
Anh cắn lên môi cô rồi hôn cô một cách thô bạo. Anh muốn dịu dàng hơn, nhẹ nhàng hơn nhưng không làm được. Cưỡng chế, khát vọng, thậm chí là dục vọng. Anh nghe thấy tiếng cô thở gấp. Trong mắt cô đã lấp lánh những giọt nước mắt, dịu dàng.
Lục Hiển Phong nhắm hai mắt lại, vùi người vào trong lòng cô, hai mắt thấy cay cay, có cảm giác như muốn rơi nước mắt.
Đó là một cái khóa rất bình thường, hình tròn, hai mặt có khắc nổi hình con vật cầm tinh và một câu quen thuộc ”Một đời bình an”, có dây treo màu đỏ, biểu trưng cho việc hỷ.
Mạnh Hằng Vũ cầm chiếc hộp nhìn hồi lâu, không nói gì, vẻ mặt rất phức tạp.
Lục Hiển Phong nhìn rồi không nhịn được cười, “Em đã nói qua với anh, hai người bạn thân đó của Chi Chi, trong đó có một