Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1467 lượt.
sao?” Lục Hiển Phong day day thái dương, cười có vẻ sốt ruột, “Làm gì thì cũng làm rồi, có gì mà không thừa nhận? Tuổi trẻ dễ kích động, lại uống một chút rượu, đánh nhau không kiềm chế được nên như vậy. Cậu cho rằng còn có nguyên nhân gì nữa? Vì tình? Báo thù? Cậu đừng xem quá nhiều phim ảnh.”
Mạnh Hằng Phi mở miệng, có vẻ ngạc nhiên, “Thật sự chỉ là… đánh nhau sao?”
“Đúng.” Lục Hiển Phong cười, “Tên tiểu tử đó mồm miệng cay nghiệt, anh thấy hắn ta không thuận mắt, lại uống rượu vào nên ra tay không mạnh không nhẹ, đến mức làm hại cho chính mình mà không biết, nên mới xảy ra chuyện như vậy.”
Mạnh Hằng Phi vô cùng ngạc nhiên, “Anh vẫn theo anh em như thế à?”
Lục Hiển Phong dựa người ra phía sau, “Không phải là cậu biết hết sao?”
Mạnh Hằng Phi cúi đầu cắn ống hút, nghĩ rồi nói: “Điều này chỉ có thể nói anh của em may mắn nên có được anh. Nếu lúc đó người gặp là bố của em…”.
Lục Hiển Phong ngắt lời cậu: “Trên đời này không có chuyện nếu như.”
Mạnh Hằng Phi gật đầu, “Vâng, vì thế bây giờ em mới đến gặp anh. Em nghĩ, kỳ thực là anh của em cũng không phải là người dễ sống cùng. Tính cách anh ấy không tốt, lời nói thì rất khó hiểu”. Dừng một lát, ánh mặt lại bắt đầu nhìn quanh văn phòng, “Anh xem mấy người trợ lý của bố em, người nào không ở biệt thự thì cũng đi nghỉ ở nước ngoài hàng năm. Anh thì vẫn ở nhà của công ty, thật là chua xót!”
Lục Hiển Phong lại cười. Những lời nói này phải nói với người chưa trải nghiệm cuộc đời như Mạnh Hằng Phi thì mới có sức thuyết phục. Tuổi của cậu ta thể hiện rõ ràng, những lời nói trẻ con kích thích vào lòng người nhưng không ai có thể tính toán với cậu ấy.
“Anh suy nghĩ kỹ đi, thực sự là em rất thích ngày nào cũng được ở cùng anh, thật đấy.” Mạnh Hằng Phi đặt tập tài liệu lên trên bàn làm việc, nhìn anh vẻ vô cùng thành khẩn, “Nhất định anh phải suy nghĩ kỹ.”
Xem nào, lời nói nghe có vẻ rất hợp tình hợp lý. Lục Hiển Phong cười mình vì sao lại nghĩ rằng cậu ta là một con thỏ trắng? Sống chung với hổ mà là thỏ trắng thì đã bị nuốt vào bụng lâu rồi, làm sao mà có thể tồn tại đến bây giờ được?
Mạnh Hội Đường đúng là nhân tài, nuôi được đứa con lợi hại hơn người.
Tiễn Mạnh Hằng Phi ra khỏi văn phòng, Lục Hiển Phong gọi điện thoại nội bộ công ty đến văn phòng của Mạnh Hội Đường. Giọng của Tiếu Diện Hổ vẫn ôn hòa như gió mua xuân, “Là Hiển Phong à, đã gặp Hằng Phi chưa?”
“Gặp rồi, chú ba.” Lục Hiển Phong nhìn vào bức tranh sơn dầu treo ở trên tường phía đối diện. “Cũng nhìn thấy thứ mà chú nhờ cậu ấy mang đến tặng rồi.”
“Ồ?” Giọng của Mạnh Hội Đường như dòng nước ấm. “Thế ý của cậu là?”
“Chú ba, chú có vẻ đánh giá cháu cao quá.” Lục Hiển Phong cười thực lòng, “Có lẽ chú bận quá mà quên mất một điều quan trọng: Cháu là cố vấn pháp luật của họ Mạnh, chứ không phải cố vấn pháp luật của Mạnh Hằng Vũ.”
Trong điện thoại, Mạnh Hội Đường cũng cười, “Chú già rồi, trí nhớ càng ngày càng kém, sau này đều trông đợi vào những người trẻ tuổi như các cậu.”
Lục Hiển Phong cười đáp: “Chú ba khiêm tốn quá.”
“Chú đang họp.” Mạnh Hội Đường cười đáp. “Nếu không thấy phiền thì có thể đi ăn trưa không?”
Lục Hiển Phong trả lời dứt khoát: “Được.”
Tắt điện thoại, Lục Hiển Phong nhìn vào tập tài liệu vẫn chưa mở ra, ngón tay thon dài gõ lên hai tiếng, lắc đầu cười. “Ông vẫn không thể Hiển được vì sao tôi lại lỡ tay giết người. Súng ở trong tay tôi còn nghe lời hơn đầu ngón tay tôi. Mạnh Hội Đường, rốt cuộc ông vẫn còn đánh giá thấp tôi.”
Thăm dò
Tô Cẩm buồn chán quay người lại ném điện thoại lên ghế sofa. Tròn ba ngày rồi, cô không được ra khỏi nhà, xương cốt cả người giống như là bị gỉ.
Những ngày ở nhà thực sự cô thấy không quen.
“Mình sắp mốc meo lên rồi.” Tô Cẩm thở dài, “Sư phụ mình vừa sinh đang ở cữ, mình cũng không được qua đó chơi.”
Bành Tiểu Ngôn đang nằm trên ghế sofa xem tivi quay sang nhìn cô một lượt rồi cười, ánh mắt quay trở lại chiếc ti vi.
Tô Cẩm nhìn cô, không nói gì. Khi tỉnh cô đã nhìn thấy người đàn ông đó một lần, lúc say cũng nhìn thấy một lần. Cô nhớ giọng người đàn ông đó rất ấm áp và truyền cảm, anh hỏi cô: “Cô gái, nên đưa cô đến đâu?”.
Lúc tĩnh tâm lại mà xét thì Tô Cẩm không ghét anh ta, mà dù anh ta đã làm việc đó với Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường, nhưng nếu Bành Tiểu Ngôn không để ý thì cô để ý làm gì? Về phía Lâm Cường, thằng bé đó vốn ngốc nghếch, mất đi một ký ức không vui có khi lại là chuyện tốt.
“Khi mọi người nói cho mình biết, mình không tin, thật sự không tin, nếu nói là tin thì cũng là nửa tin nửa ngờ.” Bành Tiểu Ngôn đặt lon nước ngọt lên đùi, gương mặt có vẻ buồn bã. “Nhưng anh ấy thừa nhận là anh ấy đã làm như thế.”
Tô Cẩm vẫn không nói gì. Cô không biết phải nói gì mới được, thậm chí cô cũng không biết nên gọi việc người đàn ông đó làm là lừa lọc hay là làm tổn thương.
“Anh ấy có quay lại không?” Tô Cẩm cẩn thận hỏi.
Bành Tiểu Ngôn lắc đầu, “Mình không biết.”
Chỗ này cách biển không xa, cũng không