The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.

người đã gặp Chính Chính, nhưng họ không biết anh nên em cũng không đưa họ đến đây.”
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, giọng nói hơi khàn: “Nói giúp anh lời cảm ơn.”
Lục Hiển Phong đưa tay lấy hộp thuốc, nhớ ra đang ở trong phòng khách nên lại đút vào túi quần, “Họ cũng không để ý lắm.”
“Hiển Phong, cậu có vẻ rất nôn nóng”. Mạnh Hằng Vũ nhìn anh cười, “Nôn nóng cũng được nhưng đừng để ai nhìn thấy. Việc dù là tốt hay xấu thì cũng có hồi kết thúc, nên thể hiện như thế nào thì hãy thể hiện như thế.”
Lục Hiển Phong nhìn anh, giơ tay vuốt mặt mình, tự rủa thầm.
“Không sao”. Mạnh Hằng Vũ vỗ vào vai anh, an ủi anh, “Tạm thời Vu Dương không thể để cho anh chết được. Cô ta biết bây giờ anh chết thì cô ta sẽ không được gì. Cậu yên tâm, cô ta sẽ không làm gì đâu.”
Lục Hiển Phong nhếch miệng, cười vô cùng miễn cưỡng, “Anh khẳng định?”
Mạnh Hằng Vũ lại cười. Người đàn ông đó có khuôn mặt lạnh lùng nhưng nụ cười lại rất ấm áp, “Không khẳng đinh. Nhưng anh khẳng định sẽ để cậu ở lại đây, nếu không, đợi khi hai người chúng ta sống quay trở về thì chỉ còn cách ôm con trai anh sống dưới gầm cầu mất.”
Lục Hiển Phong cúi mặt không nói gì.
Mạnh Hằng Vũ yên lặng giây lát rồi nói: “Số tiền đó anh đã cho Tiếu Diện Hổ. Mặc dù nói là ông ta ép anh, nhưng đây cũng không phải là cơ hội tốt cho cả anh và ông ta. Anh cũng nhịn ông ta rất lâu rồi – ông ta và con trai ông ta.”
Lục Hiển Phong gật đầu, “Em biết.”
“Ông ta có thể sẽ tìm gặp cậu”. Mạnh Hằng Vũ suy nghĩ, cười lớn, “Tiếu Diện Hổ, người này có thể vừa đến chào vừa mang quân theo, lúc nói lời hay thì hay hơn bất kỳ ai, lúc cần lật mặt thì tuyệt đối không nương tay, là một người có thể làm việc lớn.”
Lục Hiển Phong cười, “Đúng là dạ dày quá to.”
“Dạ dày quá to, nhưng chức năng tiêu hóa có lẽ không tốt lắm”. Mạnh Hằng Vũ cười vỗ tay lên vai anh, “Được rồi, về đi. Đừng lo lắng, cậu như thế này làm anh cảm thấy mình giống hệt một kẻ yếu đuối.”
Lục Hiển Phong vỗ vào cánh tay anh, “Anh ba, bảo trọng.”
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, ánh mắt trầm tư hơn bao giờ hết.
Dự đoán của họ hơi sai một chút. Đến tìm anh không phải là Mạnh Hội Đường mà là con trai của ông ta, Mạnh Hằng Phi.
Mạnh Hằng Phi cầm trong tay một tập tài liệu, đứng ở của văn phòng ngó vào nhìn, giống như một học sinh tiểu học nộp bài muộn sợ thầy giáo mắng, “Thư ký của anh nói anh để em tự vào - Em không làm phiền anh chứ?”
Lục Hiển Phong ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, nhìn vào cậu thanh niên mặc áo thể thao đang cười, trong lòng cảm thấy tiếc nuối - Vì sao người đến đây lại là cậu ta?
“Ngồi đi.” Lục Hiển Phong gập tài liệu lại, dựa vào ghế vươn vai, “Uống gì?”
Mạnh Hằng Phi lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cạnh bàn làm việc, nhìn quanh rồi nói: “Nhỏ hơn tưởng tượng của em. Anh không muốn đổi à?”
Lục Hiển Phong cười, “Chỗ làm việc to để làm gì?”
Mạnh Hằng Phi nhìn anh lại cười. Ngón tay trắng trẻo gõ vào tập tài liệu trong tay, giống như đang suy nghĩ xem nên nói gì, chau mày có vẻ già hơn tuổi.
Lục Hiển Phong nhìn ra hướng khác, “Uống gì?”
“Coca”. Mạnh Hằng Phi sau khi tiện miệng nói ra thì mới nghĩ ra điều gì đó rồi bổ sung một câu: “Nếu không có thì cho em một cốc trà đen, loại nào cũng được.”
Ở chỗ Lục Hiển Phong có coca. Khi anh lấy coca từ trong tủ lạnh ra thì Mạnh Hằng Phi đang quan sát tủ sách của anh, trong tay vẫn cầm tập tài liệu đó.
“Hôm nay cậu không phải đi học à?” Lục Hiển Phong đưa coca cho cậu ta, giả vờ không để ý hỏi: “Hay là tiện đường đến đây thăm chú ba?”
Mạnh Hằng Phi lắc đầu, “Em đến tìm anh.”
“Nói đi, anh nghe đây.” Lục Hiển Phông thở dài. Có những việc cho dù thế nào thì cũng không bỏ qua được cho dù anh muốn như thế, ông ta không thể đợi lâu hơn được nữa. Như vậy cũng tốt, anh nghĩ: Dù sao cũng là là người trẻ tuổi, chơi mãi rồi cũng không kiên nhẫn hơn được nữa.
Mạnh Hằng Phi cắn ống hút nhìn anh, “Anh đoán được vì sao em đến đây à?”
Lục Hiển Phong cười không nói gì.
Mạnh Hằng Phi ngồi xuống trước mặt anh, giọng điệu rất thành khẩn: “Sự thật là em không muốn đến, thật đấy, anh Lục. Nhưng em không đến thì bố em cũng bảo người khác đến. Dù sao hai chúng ta cũng quen nhau, nên sẽ dễ chịu hơn họ, đúng không?”
Lục Hiển Phong cười, “Cậu nói tiếp đi.”
Mạnh Hằng Phi ngại ngần gõ lên tập tài liệu trên đầu gối, ”Kỳ thực là em đến đây để tặng anh vật này, em không muốn giấu anh, em đã nhìn thấy vật ở bên trong rồi. Bố em nói anh xem xong sẽ hiểu ý của ông ấy, đợi một lát nữa ông ấy sẽ gọi điện cho anh.”
“Được.” Lục Hiển Phong cười trầm tĩnh, không nhìn tập tài liệu trên chân cậu ta.
Mạnh Hằng Phi cắn ống hút nhìn anh, thấy anh không cần giải thích thì cảm thấy rất kỳ lạ, “Anh không có gì cần nói sao?”
Lục Hiển Phong nhìn cậu, trong mắt không giấu được vẻ tiếc nuối, giọng nói trở nên điềm tĩnh: “Nói gì?”
“Nguyên nhân hay gì đó tương tự”, Mạnh Hằng Phi nghĩ, “Tóm lại là giải thích. Anh không phải là người dễ kích động, phạm phải vụ án như thế này thì cũng phải có lý do chứ?”
“Hằng Phi, cậu coi anh là trẻ con