Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.
gần. Tiếng sóng biển nghe rất mơ hồ, giống như là tiếng của một con thú lớn đang thở lúc mạnh lúc nhẹ.
Trong gió đem có vị mặn của biển, ẩm ướt và mát mẻ.
Lục Hiển Phong đang định lấy bật lửa ra để soi đường đi dưới chân thì nghe thấy tiếng người đàn ông trung niên được gọi là “anh Sáu” dặn dò mọi người xung quanh: “Sắp đến rồi, lấy lại tinh thần đi nhé.”
Có một hàng sáu người ra khỏi văn phòng của Mạnh Hội Đường vào lúc chín rưỡi sáng, thoắt một cái đã hết ngày, đi từ nơi này đến nơi khác, ngay cả thời gian ăn trưa cũng không có, không ai có thể lấy lại được tinh thần. Huống hồ lần này không giống mấy lần trước, chỉ cầm một mẩu giấy có ghi địa chỉ, ai có thể lấy tinh thần được?
Anh Sáu lại không thấy như vậy. Trong mắt ông ta toát ra một thứ ánh sáng đầy hưng phấn. Lục Hiển Phong phân vân không biết người đàn ông này có một năng lực siêu nhiên nào đó không mà có thể biết trước sự việc xảy ra sau vài phút hoặc vài giờ đồng hồ? Hoặc là nói ông ta có một cái mũi siêu thính, có thể ngửi thấy mùi quen thuộc cách vài cây số.
Cho dù nói như thế nào thì dáng vẻ của ông ta khiến Lục Hiển Phong không thể không lấy lại tinh thần. Ánh mắt cảnh giác nhìn về bốn phía, màn đêm đã bao phủ khắp nơi, gần hơn bất kỳ lúc nào, dường như đứng cao hơn một chút là có thể nhìn thấy. Trên trời không sao, cảnh vật bốn phía đều ẩn trong bóng tối, không nhìn rõ được một thứ gì. Lục Hiển Phong không dám chắc người của Tam Kiếm Khách có theo được đến đây không? Những người này đều là tâm phúc của Mạnh Hội Đường, làm chuyến hàng này đã quen đường, khả năng cắt đuôi rất tốt.
Lục Hiển Phong thở dài, không theo kịp cũng tốt. Mạnh Hội Đường muốn anh tham gia vào vụ làm ăn lần này, không cần nói, tám mươi phần trăm là muốn do thám anh, hai mươi phần trăm là muốn dựa dẫm vào hai khẩu súng trong túi anh. Lục Hiển Phong đoán rằng một nửa trong số những người đi cùng anh Sáu là được phái đi để giám sát anh.
Lục Hiển Phong thầm nghĩ, mẹ chồng nhiều quá thì chị em dâu khó sống.
Người đi phía trước anh kêu lên một tiếng rồi ngã về phía trước, Lục Hiển Phong vội vàng kéo tay anh ta lại, nghe thấy người này chửi tục rồi nói: “Rốt cuộc là nó trốn ở đâu? Đi nữa thì chân rụng mất”.
Anh Sáu đi đầu tiên bỗng xua tay, vài người dừng lại oán trách. Ở đầu đường đã xuất hiện vài đốm lửa – không phải ảo giác, mà là ánh sáng thật, rập rờn, giống như là đom đóm.
Bước lại gần mới nhìn ra đó là một quán bán hàng bình thường. Đó là quán bán hàng thường thấy ở khu du lịch, đặc biệt là ở các khu du lịch ven biển, cách vài trăm mét lại có một quán. Đương nhiên, vị trí này thì lệch hơn một chút.
Cái quán dựa vào chân núi, phía trước dùng đá làm sân đủ chỗ để đặt vài chiếc bàn ghế đá, gần đó còn có một rừng cây rậm rạp. Nếu ban ngày đến đây, ngồi dưới bóng cây uống trà, nghỉ chân thì thật là tuyệt.
Trong quán, một người đàn ông hói đầu đang nhìn lên một chiếc ti vi kiểu cũ xem kịch. Giá hàng phía sau lưng đặt hoa quả, đồ ăn vặt và nước ngọt. Phía ngoài quán, người ngồi kín bàn ghế. Họ ăn mặc giống khách du lịch, nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác giống như là quân nhân.
Lục Hiển Phong cùng những người đồng hành bước đến. Người gần họ nhất đứng dậy từ chiếc bàn đá nhường đường cho họ đi, sau đó đám người phía sau họ ngồi tụ tập lại như cũ. Tâm trạng vài người trong họ có cảm giác giống hệt nhau, giống như là đang đi vào giếng. Mặt anh Sáu lại tươi cười chào hỏi với một người đàn ông đang ngồi: “Anh Thiên, chúng ta lại gặp nhau rồi, hôm nay anh đến sớm thế”.
Người được gọi là “anh Thiên” khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, dáng người vừa phải, mặc một chiếc quần dài rất thoải mái và chiếc áo phông, da mặt sạm đen, nhìn thấy họ đến nhưng cũng không đứng dậy, nét mặt có vẻ vui vẻ. Ánh mắt của anh ta nhìn ra phía sau lưng anh Sáu, dừng lại trên mặt Lục Hiển Phong, rồi lại nhìn lên mặt anh Sáu, “Mang theo người mới à?”.
Anh Sáu hết sức cung kính cúi người chào anh ta, những người phía sau cũng làm theo như vậy, không dám có một chút khinh thường ngạo mạn nào.
Trên đường đi, Lục Hiển Phong đã nghe họ nói không ít chuyện về “anh Thiên”, biết rằng người này rất ghê gớm, bắn súng rất giỏi, hơn nữa có toàn quyền quyết định thay cho ông chủ lớn ở phía sau trong rất nhiều vấn đề, là một nhân vật không thể không quan tâm.
“Vâng, anh Thiên.” Anh Sáu đưa xì gà, cười đáp. “Cậu Chín võ thuật không tồi, ông Mạnh có ý dung nạp, rất mong anh em giúp cậu ta mở mắt.” Nói xong ra hiệu cho Lục Hiển Phong.
Lục Hiển Phong đang căm ghét cái cách gọi là “cậu Chín”, nhìn thấy ánh mắt ra hiệu thì muốn giả vờ như không nhìn thấy, do dự một lát rồi bước lên phía trước, lấy diêm trong tay của anh Sáu.
Anh Thiên rướn mắt nhìn anh, khóe miệng hơi cong lại, nửa như cười nửa như không. “Ừ, đúng là có dáng vẻ của một nhân tài.”
“Anh Thiên quá khen.” Lục Hiển Phong châm thuốc cho anh ta, cùng anh Sáu lùi lại một bước.
Anh Thiên hít một hơi thuốc, vẫy tay với người phía sau. Một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa cúi đầu mang lên một cái hộp tinh xảo có mã