XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.

không phải.” La Thanh Phong bán tín bán nghi, “Này, không phải là em chưa bao giờ ghen chứ?”
Đầu ngón tay của Hàn Hiểu từ từ di lên di xuống trên cốc trà, không trả lời.
La Thanh Phong không biết, lần đầu tiên Hàn Hiểu ghen là mười năm về trước.
Mười năm trước, La Thanh Phong chuyển đến Thượng Hải học, bạn bè trong lớp chuẩn bị quà lưu niệm để tặng anh. Hàn Hiểu cũng chuẩn bị quà, một quyển sổ bìa da giản dị.
Lúc quyết định tặng quà, Hàn Hiểu run suốt cả ngày. Cô luôn nghĩ đến việc họ dường như chưa bao giờ nói chuyện với nhau, tặng quà như thế này có phải là mạo muội không? Anh ấy sẽ nghĩ gì về mình? Do dự suốt buổi chiều, không dễ dàng để cô lấy dũng khí chuẩn bị bước đến cạnh anh, đúng lúc đó, cô nhìn thấy anh đang nói chuyện cười đùa với một bạn nữ ngồi gần đó. Cô bạn ấy ngại ngùng tặng anh một món quà được bọc rất đẹp, còn anh cười vui vẻ nhận quà, không có vẻ gì khách khí.
Bây giờ nghĩ lại, thật sự đó chỉ là một cảnh rất bình thường, nhưng lúc đó Hàn Hiểu cảm thấy vô cùng khó chịu. Cảm giác đó mới mẻ đối với cô cho đến tận bây giờ.
Mặc dù cô không còn nhớ được khuôn mặt của cô bạn đó như thế nào nữa.
Quyển sổ đó giờ vẫn đặt trong thùng tài liệu, trang bìa có viết tên cô và một câu chúc ngượng nghịu: “Chúc bạn La Thanh Phong vào môi trường học mới đạt được nhiều thành tích xuất sắc!”
Đang mơ màng ngủ thì bị đánh thức, cảm giác đầu tiên của Hàn Hiểu là hoảng hốt.
Trong ấn tượng của cô, tiếng chuông điện thoại gấp rút lúc nửa đêm thường mang lại điều gì đó không may. Ví dụ lúc mẹ trực bị ngất trong phòng máy, ví dụ ông trẻ ở quê qua đời...
Đến khi cô nghe thấy giọng nói vang lên trong điện thoại, sự lo lắng trong lòng cô biến thành tức giận. Hàn Hiểu cầm điện thoại, không thể giữ lịch sự được nữa, “Hình Nguyên! Anh không biết tính giờ giấc sao? Hay là anh cảm thấy cả thế giới này đều quay xung quanh anh?”
Giọng nói của La Thanh Phong cũng u ám, không đợi cô mắng xong đã thẳng thừng ngắt lời cô, “Có chuyện gì xảy ra giữa cô và La Thanh Phong?”
Cơn tức giận bùng lên trong lòng Hàn Hiểu, giọng nói của cô trở nên gay gắt, “Chuyện tôi với ai như thế nào có liên quan gì đến anh? Anh nghĩ rằng anh là ông tổ của tôi chắc?”
Ông tổ của Hàn Hiểu là người độc ác nổi tiếng trước đây, là nhân vật ai cũng phải bước nhanh khi đi qua vì sợ hãi. Khi ông chiếm toàn bộ gia sản, không người nào trong gia đình dám đứng lên phản đối. tất cả con cháu đời sau đều bị dọa như thế này “Nếu không nghe lời sẽ bị ông tổ bắt đi”, Hàn Hiểu cũng không phải ngoại lệ.
Hình Nguyên nặng nề hừ một tiếng, “Nếu cô muốn gọi tôi là ông tổ tôi cũng không để ý, điều này không quan trọng. Điều quan trọng là, tốt nhất cô không nên làm những chuyện để mình phải hối hận.”
Hàn Hiểu vô cùng tức giận, “Hình Nguyên, ông anh...”
Hình Nguyên hừ một tiếng lạnh lùng, “Nếu cô có thời gian thì hỏi Vu Dương là biết, tôi không có ông!”
“Anh chết đi!” Hàn Hiểu tức giận đến mức không biết nói gì nữa. Quá nửa đêm rồi, anh ta không ngủ nhưng cô cần ngủ, tự nhiên quấy rối cô như thế. Lẽ nào cô là người rất dễ bắt nạt sao?”
Giọng Hình Nguyên không biết là có tức giận hay không, nhưng anh nói rõ ràng từng chữ một, “Hàn Hiểu, cho dù là bí đỏ cũng được, khoai tây cũng không sao, tôi không để ý. Nhưng...” Anh dừng một lát, giọng trầm đi, “Tốt nhất cô không nên chơi quá đà.”
Một cảm giác lạnh chạy dọc theo sống lưng cô.
Một cảm giác rất phức tạp, ngoài phẫn nộ, phản cảm còn có một chút gì đó khiến cô không biết phải làm sao. Cô hoàn toàn không biết người đàn ông này muốn gì. Họ không quen biết nhau, hơn nữa cô không có tiền, không có sắc, không có hành động gì khiến anh ta hiểu lầm là cô đang quyến rũ anh ta.
Có lẽ không nghe thấy cô phản bác, giọng Hình Nguyên trở nên ôn hòa và dịu dàng hơn, “Hàn Hiểu, tôi nghĩ cô là một người thông minh, cô nên hiểu ý nghĩa những lời tôi nói.”
Tay Hàn Hiểu đang cầm điện thoại bắt đầu run rẩy, “Anh...”
Giọng Hình Nguyên nhẹ nhàng, “Nếu chỉ là một bức tranh chân dung mà thôi, tôi có thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi không hy vọng tiếp tục xảy ra những chuyện như thế. Vài ngày nữa tôi sẽ về và đến thăm cô. Cô muốn quà gì?”
Giọng điệu của anh ta tự tin như thế khiến cho Hàn Hiểu cảm thấy mình giống như một con cún được anh ta nuôi dưỡng và yêu quý, chỉ cần anh ta huýt sáo là vẫy đuôi lao đến. Cảm giác buồn bã trong lòng của cô lại chuyển thành tức giận, Hàn Hiểu trầm giọng mắng: “Anh là đồ thần kinh!”
Hình Nguyên không nói gì, hơi thở trở nên nặng nề vọng đến tai cô qua điện thoại, kích thích thần kinh của cô.
“Hình Nguyên, anh nghe tôi,” Hàn Hiểu học cách nói chậm nhấn mạnh từng chữ cảnh cáo anh, “Anh và tôi không có quan hệ gì với nhau, tôi qua lại với ai cũng không có liên quan gì đến anh. Mong anh đừng làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa.”
Hình Nguyên cười lạnh lùng, “Có quan hệ hay không... là do tôi quyết định.”
“Đồ thần kinh!” Hàn Hiểu tức giận tắt điện thoại, đang định tắt máy thì có một tin nhắn đến, là một số điện thoại lạ, mở ra chỉ có