Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1194 lượt.

sườn lừa khách!” Thôi Hạo cầm đũa không ngừng gõ vào đĩa, “Đại ca ngày ngày giải phẫu xác người, chả lẽ không phân biệt được xương sống với xương sườn sao?”
Sắc mặt nhân viên phục vụ chuyển từ xanh sang tái, môi bắt đầu run, “Xác... người?”
“Đúng rồi.” Thôi Hạo tiếp tục khoác lác, “Tôi cho cậu biết...”
La Thanh Phong vỗ vai Hàn Hiểu, ra hiệu mình phải ra ngoài nghe điện thoại. Thôi Hạo đợi La Thanh Phong ra ngoài, ngay lập tức đuổi nhân viên phục vụ đi, quay sang hỏi Hàn Hiểu với giọng bí mật: “Vu Dương đã đến làm ầm ĩ chưa?”
Hàn Hiểu hoài nghi nhìn anh, “Anh nói linh tinh không phải là vì muốn đẩy La Thanh Phong phải ra ngoài nghe điện thoại chứ?”
“Không được ngắt lời!” Thôi Hạo giục cô, “Mau tranh thủ thời gian trả lời câu hỏi!”
Câu hỏi này anh đã giữ trong lòng rất lâu rồi.
Hàn Hiểu gật đầu, không biết nên nói thế nào. Cô ấy là người đầu tư vào phòng tranh, thỉnh thoảng lại đến kiểm tra nhưng toàn nhắc đến chuyện quá khứ...
Thôi Hạo thấy cô gật đầu, tâm trạng có vẻ bình tâm hơn, “Tôi nói cho cô biết, công việc làm ăn của nhà Vu Dương có hậu thuẫn, câu kết với xã hội đen ở đây.”
“Xã hội đen?” Hàn Hiểu ngạc nhiên, đó không phải những điều chỉ trên phim ảnh mới thấy sao?
Thôi Hạo lắc đầu, ánh mắt đầy ẩn ý, “Đã nghe nói đến Mạnh Hằng Vũ chưa?”
Thật sự Hàn Hiểu đã từng nghe thấy cái tên này, hình như là một doanh nhân nổi tiếng ở thành phố T, thường xuyên xuất hiện trên các chương trình truyền hình và tạp chí kinh tế, cũng còn khá trẻ tuổi.
Thôi Hạo hạ giọng nói, “ông chủ xã hội đen ở thành phố T chính là Mạnh Hằng Vũ. Cô nghĩ một kẻ vất vơ có thể trở thành ông chủ của một tập đoàn lớn trong vòng mười năm sao?”
Hàn Hiểu vẫn nghi ngờ. Cô mơ hồ nhớ lại khuôn mặt hơi tròn đầy vẻ hòa khí trên tạp chí, trông rất giống một thầy giáo trung học có tinh thần trách nhiệm...
“Tin hay không tùy cô.” Thôi Hạo lắc đầu, “Nhưng tôi phải nói với cô, Vu Dương và La Thanh Phong quen nhau mấy năm rồi, bị từ chối thẳng thừng như thế sẽ không chịu đâu. Mấy ngày nay tôi luôn nghĩ, công việc làm ăn của họ Vu chủ yếu là do cô ta quản lý. Mặc dù nói thế lực của họ Vu chủ yếu ở nước ngoài, nhưng xã hội đen giữ vai trò rất quan trọng. Hiểu Hiểu, không được khinh thường mà mất cảnh giác.”
Hàn Hiểu nhớ đến câu nói của Hình Nguyên trong điện thoại “Có quan hệ hay không, do tôi quyết định.”, cô không nén được thở dài, “Nếu như thế thật, sao có thể đề phòng được? Bây giờ tôi đi báo cảnh sát thì cũng không kịp nữa.”
Thôi Hạo trợn mắt nhìn cô, “Tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc với cô!”
“Tôi biết, tôi cũng trả lời anh rất nghiêm túc.” Hàn Hiểu cảm thấy hơi buồn, “ Nếu Hải Công là tài sản riêng của Mạnh Hằng Vũ thì không sao, có vài vấn đề về kỹ thuật chỉ có tôi mới có thể giải quyết được, tôi sẽ đưa ra điều kiện với anh ta...”
Thôi Hạo vùi mặt vào lòng bàn tay, “Hàn Hiểu, cô đừng làm tôi tức chết, ngay cả học sinh tiểu học cũng biết đó là tài sản quốc gia, cô lại còn nghĩ đến việc đó... làm kỹ thuật không được như vậy? Hay là cô vẫn chưa phải là đảng viên?”
“Anh đánh giá tôi cao quá, đúng là chưa phải.” Hàn Hiểu mím miệng cười, liếc mắt nhìn La Thanh Phong bên ngoài cửa kính, hạ giọng hỏi nhỏ, “Anh có biết trong ví của La Thanh Phong có một tấm ảnh không?”
Thôi Hạo vò đầu vẻ khó xử, “Xem rồi. Hình như là cậu ấy và Vu Dương cá cược, bị thua nên phải mang tấm hình đó... Cụ thể như thế nào tôi cũng không rõ. Nhưng trên tấm ảnh còn có một người khác, bị Vu Dương cắt mất.”
“Ồ.” Hàn Hiểu không biết nên nói như thế nào. Cô không tiện hỏi La Thanh Phong, nếu là đánh cược...
“Đang ghen à?’ Thôi Hạo nhìn cô, cười trêu, “Tôi gọi món sườn xào chua ngọt là được.”
Cửa phòng mở ra, La Thanh Phong bước vào nghe được câu cuối cùng, nghi ngờ hỏi: “Không phải là đã gọi món sườn nướng rồi sao?”
Hàn Hiểu cúi đầu cười.
Khi xe dừng lại trước nhà Hàn Hiểu, cô không nén được thở dài. Vì sao bước đi của thời gian lại nhanh như thế? Dường như cô chỉ thoáng nhìn thấy bóng dáng của thời gian lướt qua những khoảnh khắc vui vẻ của mình, vội vàng đến mức khiến người ta hận không thể giơ tay ra giữ lại...
La Thanh Phong tiến lại gần giúp Hàn Hiểu tháo dây an toàn, rồi đưa tay đỡ lấy hai bên người cô, yên lặng nhìn cô.
Hàn Hiểu thấy tim mình đập mạnh và mơ hồ nghĩ, lần nào cũng thế, chỉ cần anh ấy tiến lại gần cô, chăm chú nhìn cô, trong không khí dường như xuất hiện một thứ gì đó không gọi được thành tên tựa sương khói lan tỏa khắp nơi. Sau đó, không khí nóng dần lên, máu trong người cũng nóng lên... và rồi cảm thấy như không còn đủ dưỡng khí để thở...
“Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu,” La Thanh Phong nói nhỏ bên tai cô, “Hôm nay tâm trạng của anh không tốt...”
Thật ra anh không nói Hàn Hiểu cũng cảm nhận được. Sau cuộc điện thoại kỳ lạ trong bữa cơm, sắc mặt của La Thanh Phong luôn trầm tư. Đương nhiên, đó chỉ là cảm giác của Hàn Hiểu, vì cô thật sự không biết người nói chuyện điện thoại với anh là ai. La Thanh Phong không nói, cô cũng không hỏi.
Không biết vì sao, mỗi lần Hàn Hiểu muốn hỏi về đờ


XtGem Forum catalog