Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.
một câu: “Hàn Hiểu, cô hãy nhớ kỹ: Có quan hệ hay không... là do tôi quyết định.”
Hàn Hiểu không do dự cho số điện thoại này vào danh sách đen.
Khi người ta tức giận đầu óc thường hoạt động nhiều hơn bình thường, Hàn Hiểu cũng vậy. Không cảm thấy buồn ngủ nữa, cô trở mình suốt nửa đêm, cho đến khi trời sắp sáng mới ngủ được một lát. Lúc tỉnh dậy, hai huyệt thái dương của cô đau nhức.
Hàn Hiểu nhìn hai mắt quầng thâm của mình, trong lòng không kìm nén được ý nghĩ, vì sao trên đời này lại có một kẻ biến thái như thế?
Cũng không sao, trên đời này không hiếm những kẻ biến thái, điều kỳ lạ là, không hiểu vì sao cô lại gặp một kẻ như vậy? Chỉ vì khi anh ta nói vào uống đồ miễn phí, cô không tránh xa nên mới gặp nhiều hậu quả như vậy... Đúng là không thể làm người tốt được. Nếu lúc đó cô không cần biết thật giả, không khách khí mời anh ta ra ngoài, liệu có phải sẽ không xảy ra nhiều chuyện như thế này không?
Hóa ra, câu chuyện về Đông Quách tiên sinh (*) cũng bắt nguồn từ cuộc sống.
Hàn Hiểu vừa lấy lược chải đầu, vừa nhìn vào gương mắng: “Hình Nguyên, anh là kẻ biến thái đáng chết!”
(*) Thổi sáo
Vua Tuyên Vương nước Tề thích nghe sáo, và lúc nào muốn nghe, bắt ba trăm người cùng thổi một loạt. Trong ba trăm người ấy, có Đông Quách tiên sinh không biết thổi sáo, nhưng cũng lạm dự vào đây để kiếm lương ăn.
Đến khi vua Tuyên Vương mất, vua Mần Vương nối ngôi, cũng thích nghe sáo. Nhưng chỉ muốn nghe riêng từng người một mà thôi. Đông Quách tiên sinh thấy thế, tìm đường trốn trước.
Có gì bình tĩnh nói
Dường như ngoài bản thân cô, người đó là một ngọn đèn sáng bên cạnh cô giúp cô được an ủi phần nào.
Sau khi rời sàn thi công, Hàn Hiểu có một tháng nghỉ ngơi. Sau một tháng, cô phải cùng Hồ Đồng, Mạnh Giao quay về sàn thi công, tiếp tục làm nghiệm thu công trình giai đoạn hai.
Mấy ngày đầu được nghỉ, ngoài thoải mái ngủ nướng, cô đến phòng tranh của La Thanh Phong làm. Sau một tuần, Hàn Hiểu tranh thủ thời gian về nhà, nhưng chỉ được vài ngày cô đã quay lại. Cô là một người không biết giấu diếm, nếu để bố mẹ nhận thấy tâm trạng của cô thay đổi, cô sẽ không biết phải giải thích như thế nào về việc mình đang thử yêu một người đàn ông.
Thử thì thử, cô nghĩ, ít nhất đây cũng là một thái độ tương đối khách quan. Giống như đi mua giày, không thử làm sao biết được có vừa với mình hay không?
Đây là trà sữa La Thanh Phong pha cho cô, cho hơi nhiều nước nên vị rất nhạt. Hàn Hiểu mím môi, mặc dù nguội và nhạt nhưng vẫn là món trà sữa ngon nhất mà cô đã từng thưởng thức.
Đầu bên kia phòng có dựng một bức tranh cao bằng nửa thân người, LaThanh phong đặt tên cho bức tranh chân dung đó là “Hiểu Hiểu”. Từ chỗ cô ngồi có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt đang chăm chú của anh nhưng không nhìn thấy được bức tranh anh vẽ. Đây là vị trí mà cô cố tình chọn, nhìn thấy anh là được rồi, nhìn thấy bức tranh đó cô sẽ lại bị kích động.
Một buổi sáng đã trôi qua, hai người đều bận việc của mình, họ hầu như không nói với nhau câu nào.
Mỗi người có một thế giới riêng và không làm phiền đến nhau. Dường như ngoài bản thân cô, người đó là một ngọn đèn sáng bên cạnh cô giúp cô được an ủi phần nào.
Khi Thôi Hạo đẩy cửa bước vào, anh nhìn thấy cảnh tượng yên lặng đó.
Lúc anh đến phòng tranh, chín mươi phần trăm là cảnh La Thanh Phong đang ngồi ở đó vẽ tranh. Còn Hàn Hiểu, cô ngồi trên thảm gõ bàn phím là chuyện rất bình thường. Nhưng không biết vì sao, Thôi Hạo cảm thấy trong phòng tranh có một điều gì đó rất lạ, một sự yên tĩnh đặc biệt khiến anh thể diễn đạt bằng lời.
Hàn Hiểu nhìn thấy anh, ngước mặt lên chào. La Thanh Phong liếc nhìn anh rồi lại tập trung vào bức tranh, “Trong tủ lạnh có trà lạnh và bia, cậu tự lấy nhé.”
Thôi Hạo cười, ‘Được rồi, được rồi, mình đến thật là không đúng lúc.”
La Thanh Phong không ngẩng đầu lên hỏi: “Đến làm gì?”
Thôi Hạo ngồi xuống ghế sô pha, mệt mỏi xoa mặt, “Vừa tan ca làm đêm xong, muốn mời hai người ra ngoài ăn một bữa thôi.”
La Thanh Phong cười đáp, “Nếu là chuyện này, nhất định bọn mình sẽ đồng ý.”
Hàn Hiểu cũng cười, “Bận cả buổi sáng, tôi cũng đói rồi. Đi đâu ăn cơm bây giờ?”
“Mỗi lần chém tôi, hai người kết hợp với nhau thật ăn ý.” Thôi Hạo nhìn cô, rồi lại nhìn La Thanh Phong, “Đến lầu Phù Dung đi. Mặc dù món ăn ở đó không có gì đặc biệt nhưng đĩa to và đầy. Hai người có thể gọi bớt đi hai món để mình tiết kiệm thêm ít tiền lấy vợ...”
Khi món “sườn nướng’ được mang lên, Thôi Hạo không hài lòng, “Đây mà gọi là xương sườn sao? Rõ ràng là xương vớ vẩn. Cậu biết xương sườn là gì không? Là ở vị trí này...”
Phần xương sườn của nhân viên phục vụ bị anh ấn hai nhát, mặt tái xanh. Thôi Hạo vẫn tiếp tục bài giảng phổ cập kiến thức về cơ thể, “Sườn nướng phải được dùng chỗ xương sườn này chặt thành các đoạn nhỏ đều nhau, sau đó...”
Nhân viên phục vụ thận trọng hỏi lại anh: “Đại ca, anh làm nghề gì?”
“Làm nghề gì thì cũng không được lấy xương sống làm món xương