Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1198 lượt.
i sống riêng của La Thanh Phong, cô lại cảm thấy không đủ dũng cảm. Cô không dám chủ động hỏi vì không biết mình có đủ tư cách để hỏi chi tiết không. Nhưng trong lòng cô luôn băn khoăn, hai người yêu nhau không phải là nên hiểu nhau sao? Anh ấy không nói gì, cô nên làm thế nào để hiểu anh hơn?
Hàn Hiểu yên lặng ôm lấy lưng anh, trong lòng vô cùng băn khoăn. Nếu bây giờ cô hỏi anh về cuộc điện thoại đó thì... có thích hợp không?
Bên ngoài trời vừa mới mưa, ánh đèn dịu dàng chiếu xuống những vũng nước trên mặt đường, lung linh và đẹp đẽ, ngay cả không gian nhỏ bé trong xe cũng được mạ một lớp màu sắc ấm áp và huyền ảo.
La Thanh Phong cúi đầu thở dài, “Về nghỉ thôi, ngày mai anh đến đón em.”
Hàn Hiểu ngoan ngoãn gật đầu xuống xe, đứng trên bậc cửa nhìn anh từ từ quay đầu xe,rời ánh mắt khỏi cô rồi lái xe ra khỏi cổng khu nhà.
Những vũng nước nhỏ trên đường phản chiếu ánh đèn dịu dàng vẫn lung linh như thế nhưng giờ đã nhuốm màu cô đơn.
Hàn Hiểu xoa gò má cứng đờ của mình suy nghĩ, cái gọi là hẹn hò không giống với tưởng tượng của cô. Cô luôn nghĩ rằng đó sẽ là quãng thời gian rất vui vẻ để hai người cùng cảm nhận...
Tuy nhiên, sự thật lại khác... quá trình cùng nhau cảm nhận đó... rất mệt mỏi.
Đẩy cửa phòng, có mùi thuốc lá phả vào mặt cô.
Lúc đầu Hàn Hiểu nghĩ: Mình vào nhầm nhà sao?
Nhưng không thể, nếu nhầm, sao khóa của cô có thể mở cửa chống trộm của nhà khác? Vậy là có người khác vào nhà... Đang đứng ở cửa do dự, có người đẩy mạnh cô từ phía sau. Hàn Hiểu loạng choạng hai bước, phía sau vang lên tiếng khóa cửa.
Hàn Hiểu cứng đờ người đứng ở cửa, cảm thấy từng giọt mồ hôi đang chảy sau lưng mình.
“Tôi chờ cô cả buổi tối.” Trong bóng tối có người lên tiếng, nói một câu lạnh lùng và hơi tức giận, “Rõ ràng cô không để tâm đến lời cảnh cáo của tôi, Hiểu Hiểu.”
Hàn Hiểu lùi lại hai bước rồi va vào cửa, “Hình Nguyên? Sao anh vào được đây?”
Hình Nguyên cười, lười biếng hỏi lại: “Cô nói xem?”
Hàn Hiểu nghiến răng. Thôi Hạo đã nói anh ta là xã hội đen. Đối với xã hội đen, phá khóa cửa là một chuyện không đáng nói.
“Cô ngồi xuống đi,” Giọng Hình Nguyên nhàn nhạt nhưng vẻ điềm nhiên đó khiến cho Hàn Hiểu cảm thấy rất sợ hãi vì cô không thể biết được ẩn chứa đằng sau vẻ trầm mặc đó là gì.
ở trong phòng một lúc lâu, cô dần dần quen với bóng tối trước mắt. Ánh đèn đường rọi lên bóng người đàn ông ngồi trên giường của cô, đối diện với cửa sổ, đang cúi đầu châm thuốc.
Cửa sổ mở ra, một luồng gió đêm lạnh lẽo tràn vào phòng khiến rèm cửa lay động, yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước chảy trong ống xả nước phía ngoài.
Trong phòng không có ai khác, điều này ít nhiều khiến Hàn Hiểu thở phào nhẹ nhõm, cười thầm trong lòng: Nếu cần giết chết mình, có lẽ chỉ cần một tay Hình Nguyên là đủ rồi...
“Lại đây.” Hình Nguyên ngẩng đầu, hất cằm về phía cô.
Hàn Hiểu không động đậy.
Hình Nguyên cảm thấy dáng vẻ căng thẳng của cô rất khổ sở, anh thả lỏng vai, lắc đầu cười, “Cô không cần thiết phải căng thẳng như thế. Tôi không có hứng thú với mấy trò như bạo lực hay cưỡng dâm.”
“Đồ bỉ ổi!” Mặt Hàn Hiểu nóng bừng lên giận dữ.
“Chà, cuối cùng cũng nghe thấy một từ mới.” Hình Nguyên lại cười, ánh mắt dữ dội của anh bỗng nhiên biến mất, “Lại đây ngồi đi, tôi đợi lâu quá sắp phải đi rồi.”
Hàn Hiểu đứng ngoài cửa không động đậy. Trong đầu cô hiện lên hai câu, một câu là “Cao thủ đánh nhau, người nào động trước người đó thua”, một câu khác là “Gặp cướp trên đường người dũng cảm sẽ thắng”...
Dao để ở trong bếp, khả năng chạy từ đây vào bếp mà không bị anh ta giữ được rất nhỏ. Quan trọng hơn là, cho dù có lấy được dao cô cũng không dễ thắng được người này...
Hình Nguyên đã đứng dậy bước lại gần.
“Hình Nguyên!” Giọng Hàn Hiểu khản đặc, “Có gì bình tĩnh nói!”
“Câu này nghe quen quen.” Hình Nguyên dừng bước, nghiêng đầu nghĩ, “Hình như là tên bộ phim nào đó.”
“Anh...” Hàn Hiểu không biết nói gì nhìn anh ta tiến lại gần, cô cảm thấy lông mình dựng ngược lên, “Anh tự nhiên vô cớ đến nhà tôi làm gì?”
Hình Nguyên bật đèn kêu tách một tiếng, ánh đèn màu vàng ấm áp, dịu dàng xuyên qua chụp thủy tinh, như một dòng ánh sáng chảy trên người anh.
Trên miệng Hình Nguyên vẫn ngậm nửa điếu thuốc, khói bay lên khiến anh nheo mắt lại. Hóa ra anh ta cũng có một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, một vẻ âm trầm hiện lên qua làn khói thuốc.
Hàn Hiểu dựa lưng vào cánh cửa đã khóa phía sau, không thể lủi được nữa.
Bánh ga tô sô cô la
Chỉ có điều... vì sao cảm giác này lại do người đó mang đến cho cô? Không có đường lùi, chỉ có thể ngẩng đầu đối mặt.
Hàn Hiểu hy vọng ánh mắt của mình có thể chiếu xuyên qua các thực thể để ngăn bước chân anh ta, hoặc anh ta tốt bụng nhận ra sự sợ hãi và chống cự trong ánh mắt của cô mà dừng bước.
Đáng tiếc là không.
Hình Nguyên bước từng bước đến trước mặt cô, sau đó đặt một cánh tay lên cạnh đầu cô.
Hình Nguyên hoảng hốt nhìn những giọt nước mắt củ