Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
a cô, lòng căm hận trong lòng bỗng dưng tan biến, không hiểu vì sao cô gái này lại giống hệt trẻ con, không đánh được là khóc...
“Tôi không bắt nạt cô,” Hình Nguyên giơ tay cho cô thấy những vết cào trên tay mình, “Rõ ràng là cô đang bắt nạt tôi! Cô xem, chảy máu rồi!”
Hàn Hiểu mở to mắt nhìn anh, những giọt nước mắt trong như ngọc rơi xuống.
“”Này,” Hình Nguyên vội vàng nói, “Đừng khóc!”
Nước mắt của Hàn Hiểu vẫn rơi từng giọt rồi đua nhau rơi xuống.
“Này, này, đừng khóc đừng khóc.” Hình Nguyên luống cuống chân tay, “Tôi không làm gì cô mà, đúng không? Tôi không làm gì cô, cô khóc cái gì? Cô không được không biết xấu hổ như thế... Nghe tôi nói này, Hàn Hiểu...”
Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến Hàn Hiểu sợ hãi, đến lúc này, cô cảm thấy hơi tức giận và không muốn thừa nhận mình bị bắt nạt. Có lẽ vì nước mắt tích tụ quá lâu nên đến lúc này cô không sao kìm nén được. Lúc đầu cô còn cố gắng chịu đựng, sau đó, cô quỳ xuống đất khóc rất to.
Hình Nguyên không biết phải làm gì đi xung quanh cô hai vòng rồi cũng quỳ xuống, cố gắng kéo đầu cô lên khỏi đầu gối, “Hiểu Hiểu, cô có thể... ái...”
Trong lúc kinh động, Hàn Hiểu lại cào lên tay anh chảy máu rồi giống như một con mèo bị trêu chọc, vừa khóc vừa lao vào cào anh, miệng không ngừng mắng: “Cho anh bắt nạt người khác! Cho anh bắt nạt người khác...”
Hình Nguyên vừa tò mò vừa buồn cười nhìn cô rồi giữ hai tay cô đang ôm lấy mặt. Anh định giải thích nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe như muốn tóe lửa của cô, Hình Nguyên không nhịn được bật cười, “Hiểu Hiểu... Hiểu Hiểu... Cô không thể không biết xấu hổ như thế này...”
Hàn Hiểu tức giận nhưng không có cách nào giãy giụa thoát khỏi anh, mắt cô đỏ hoe, nước mắt lại rơi xuống.
Hình Nguyên đang cười thấy vậy, đôi mắt đen của anh trở nên trầm tư.
Hàn Hiểu không hiểu, chỉ cảm thấy dường như anh ta không phải đang nhìn mình. Nhưng cho dù nhìn ai, vì sao anh ta lại chạy đến đây làm ầm ĩ? Hàn Hiểu vốn rất tin tưởng vào chiếc cửa chống trộm của mình, anh ta làm thế này khiến cô không biết phải làm sao để sống tiếp? Đổi cửa? Hay là đổi nhà? Tiền nhà cô vẫn còn chưa trả hết...
Hai tay cô đột nhiên cảm thấy được thả lỏng, cô mất thăng bằng nên lao đầu vào lòng Hình Nguyên.
Mùi thuốc lá và nước hoa trên người anh lẫn vào nhau, giống như một tấm vải được phơi dưới nắng, thô ráp nhưng ấm áp.
Cách một lớp áo mỏng, mặt Hàn Hiểu có thể cảm nhận rõ hơi nóng trên da anh. Cảm giác hoảng hốt chỉ tồn tại trong vài giây rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự ngượng nghịu. Đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ không biết đang nhìn ai của anh, cô bỗng nhiên cảm thấy bực bội muốn chửi mắng. Anh muốn phát điên thì đi chỗ khác, vì sao lại đến chỗ cô làm gì?
Hàn Hiểu bất chấp tất cả đẩy anh ra, chạy vào nhà vệ sinh không quay đầu lại.
Nước mắt nước mũi khiến mặt cô lem nhem, Hàn Hiểu mở vòi nước vội vàng rửa mặt. Ánh sáng trong nhà vệ sinh không tốt, nhìn lên gương, cô thấy khuôn mặt của mình tái nhợt, hai mắt đỏ quạch trông rất khó coi. Nhưng... trước mặt người này, Hàn Hiểu cũng không cần phải đẹp.
Hàn Hiểu lấy khăn lau mặt, dựa người vào bồn nước đứng bất động hồi lâu. Khóc nhiều để giải tỏa khiến Hàn Hiểu có cảm giác hơi mệt mỏi, cô cảm thấy không còn đủ sức để đối mặt với người đàn ông đó nữa, cô muốn đứng mãi ở đó cho đến khi anh ta rời đi.
Nhưng người đó là Hình Nguyên, rõ ràng cách chạy trốn này không có tác dụng.
Khi cô mệt mỏi bước ra khỏi nhà vệ sinh, Hình Nguyên đang đứng bên cửa sổ hút thuốc và quay lưng về phía cô. Ánh đèn không chiếu được đến góc đó nên khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ta có vẻ rất mơ hồ.
Hàn Hiểu khoanh tay đứng ở cửa nhà vệ sinh, không muốn bước lên phía trước, “Anh lập tức ra khỏi đây ngay bây giờ, tôi sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Hình Nguyên quay lại nhìn cô, ánh mắt anh rất sáng nhưng không thể nhận ra anh đang nghĩ gì.
Hàn Hiểu cúi đầu không nhìn anh ta, nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi biết cửa ở đây không ngăn được anh, tôi chỉ hy vọng anh có thể để tâm đến thân phận của mình, không làm những việc nhàm chán như thế này nữa."
“Nhàm chán?” Hình Nguyên nhắc lại hai tiếng đó, dường như đang hỏi cô và hỏi chính mình.
“Đúng, nhàm chán.” Hàn Hiểu liếc nhìn anh rồi cúi đầu, “Anh đừng cho rằng tôi không biết anh muốn đến đây gặp tôi làm gì. Chỉ là một khuôn mặt tương tự mà thôi, tôi cảm thấy anh nhìn ảnh của cô ấy là đủ rồi, hoàn toàn không cần phải đến làm phiền một người không có liên quan như tôi.”
Hình Nguyên không nói gì.
Tất cả sự cay độc của Hàn Hiểu bị người đàn ông này làm thức dậy, giọng điệu của cô không còn kiêng dè gì nữa, “Gặp người mà mình thích không biết cách giành lấy, khi thua rồi còn trút giận lên người không có liên quan. Anh có còn là đàn ông không?” Cô nhìn xuống chân, trong đáy mắt có một thái độ gì đó thoáng qua rồi biến mất. Rõ ràng là khinh miệt, không cần phải che giấu.
Hình Nguyên không ngờ cô lại biết chuyện của mình và Anne Bạch nên có vẻ hơi ngạc nhiên, anh muốn biết vì sao cô lai biết chuyện này,