Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.

>Trong không gian mờ mịt khói thuốc lá, mọi thứ trở nên rất mơ hồ. Vô hình, hai người đều cảm thấy có một áp lực kỳ lạ.
“Lần trước cậu bị đánh cũng là do Mạnh Hằng Vũ làm à?” Thôi Hạo hít một hơi thuốc rồi hỏi nhỏ, “Rốt cuộc con người này muốn làm gì?”
“Người như anh ta không để ý đến sự tồn tại của mình, điều anh ta coi trọng là Vu Dương và dòng họ Vu của cô ta.” Khóe miệng La Thanh Phong hơi cong lại, nở một nụ cười tự chế giễu, “Chỉ cần làm cho Vu Dương vui, việc gì anh ta cũng vui vẻ làm.”
“Such a fruitcake! ” Thôi Hạo chửi.
Thôi Hạo hừ một tiếng, “Lần trước là có việc gì?”
“Không có gì,” La Thanh Phong lười biếng dựa người vào ghế giải thích, “Mạnh Hằng Vũ đang theo đuổi Vu Dương, Vu Dương không biết ăn nhầm phải thuốc gì, nói với hắn mình là gì của cô ta, vì thế hắn phát khùng. Mình giải thích với mấy người đó Vu Dương chỉ là người đầu tư vào phòng tranh, họ không tin nên ra tay...”
Thôi Hạo hừ một tiếng, “Nếu là mình, mình cũng không tin.”
La Thanh Phong bật cười, “ông Thôi, rốt cuộc là ông đứng về bên nào?”
Thôi Hạo lại hỏi: “Vu Dương nói sao?”
La Thanh Phong cúi nhìn khói thuốc đang bay lượn, không bộc lộ thái độ gì nói: “Vu Dương không thừa nhận, cô ta nóikhông có quan hệ gì với Mạnh Hằng Vũ.”
Thôi Hạo hừ một tiếng, “Cậu tin sao?”
La Thanh Phong lắc đầu, “Việc lần đó, tám chín mươi phần trăm là lúc đầu Vu Dương không biết, dù sao lúc đó mình và cô ta vẫn chưa lật mặt với nhau. Nhưng chắc chắn là về sau cô ta đã điều tra ra."
“Điều tra xong cũng không nói với chúng ta một tiếng? Con người đáng chết này.” Thôi Hạo đập tay lên vô lăng, mắng nhỏ, “Hình Nguyên thì sao?”
“Về Đức rồi. Không biết có phải là đi uống rượu hỉ của anh trai mình không.” Không biết La Thanh Phong nhớ ra điều gì, cười một tiếng, “Nghe ngóng về anh ta qua mình làm gì? Không phải là cậu có ý gì với anh ta chứ? Mình cảnh cáo cậu, đó là một kẻ xấu, số người anh ta hại còn nhiều hơn số bệnh nhân mà cậu đã điều trị.”
Thôi Hạo liếc nhìn anh, không để ý đến câu nói lạc đề đó, “Những việc Vu Dương làm, rốt cuộc anh ta có biết không?”
La Thanh Phong thở dài, “Có lẽ là không biết. Nếu anh ta ở thành phố T, Vu Dương đâu dám đi lại với Mạnh Hằng Vũ trơ trẽn như thế? Đều là mua bán làm ăn kiểu xã hội đen, nhưng con đường của họ Vu và Mạnh Hằng Vũ khác nhau.”
Thôi Hạo không nói gì.
Việc dòng họ Vu có quan hệ với xã hội đen, anh chỉ “nghe thấy nói thế”. Nhưng việc phòng tranh bị đập phá là một sự thật hiện ra ngay trước mắt. Hàn Hiểu nói bây giờ đi báo cảnh sát cũng không kịp, cách nói này thật ra cũng không phải quá ngây thơ. Mạnh Hằng Vũ, một nhân vật có tầm cỡ như vậy lại không biết lấy tiền để che đậy sao, tiền đã bỏ ra, liệu còn ai dám chắn đường?
Ăn của người ta thì phải tự bịt miệng, chân lý này ở đâu cũng đúng. Huống hồ, cảnh sát làm việc cần phải có bằng chứng, nếu điều tra tiếp vụ phòng tranh bị phá, có lẽ cũng chỉ điều tra ra vài tên tép riu mà thôi. Nếu nói là do Mạnh Hằng Vũ làm, trong mười người cũng phải có chín người nghĩ kẻ này túng quá nên bị điên, muốn tống tiền nhà giàu.
“Such a fruitcake!”Thôi Hạo lại chửi một câu. [“Such a fruitcake! ” là một câu chữ có nghĩa là “Đồ gay!” hoặc “Đồ điên!”'>
La Thanh Phong cười nhỏ, “Xin cậu chửi người khác thì cũng phong phú một chút. Quanh đi quẩn lại chỉ có một câu, đúng là không sáng tạo.”
“Câu này chửi rất thuận miệng.” Thôi Hạo đập vào vô lăng, “Về phòng tranh hay về nhà? Hay là về nhà mình, sau khi chúng gây sự không được mình cũng nên tránh đi.”
La Thanh Phong lắc đầu, “Phòng tranh, vẫn còn một đống việc, không thể để cho mấy đứa trẻ vẫn chưa tốt nghiệp phải đứng ra gánh vác được.”
Thôi Hạo không nói gì nữa.
Lúc xe chạy về đến đường Hà Bắc, Thôi Hạo lại hỏi: “Bây giờ cậu có dự định gì?”
La Thanh Phong nói: “Lúc đầu mình đồng ý để Vu Dương tham gia vào phòng tranh là vì nể mặt chị dâu mình. Bây giờ đã ầm ĩ đến mức này, điều mình hy vọng nhất là cô ta rút tiền về, sau đó đi càng xa càng tốt.”
Thôi Hạo không nói gì.
La Thanh Phong lại nói: “Mình không thiếu tiền, nhưng trong việc làm ăn, mình không muốn lộ mặt, vì thế điều mình thiếu là một người đầu tư trên danh nghĩa.”
Thôi Hạo lắc đầu, giọng nói có vẻ như trong họa có phúc, trong phúc có họa, “Vu Dương không biết trong hội chợ triển lãm, bức tranh sơn dầu bán được bốn trăm nghìn đô la Hồng Kông của Tạ Đơn Thanh chính là của cậu sao?”
La Thanh Phong không nói gì. Anh không hề có ý giấu cô ta, chỉ là... Lúc đầu, mục đích đến học viện mỹ thuật Munich của cô ta là muốn tìm một người có tư chất để đầu tư, gặp một người làm ăn như cô ấy, La Thanh Phong có một chút phòng bị theo bản năng.
Thôi Hạo cười lớn, “Tốt, rất tốt. Để cho đối thủ khinh địch là mấu chốt để chiến thắng mà, cao tay!”
Xe dừng lại bên ngoài phòng tranh, La Thanh Phong vịn vào tay nắm cửa, quay lại nhìn Thôi Hạo rất chăm chú, “ông Thôi, nhờ ông một việc.”
“Nói đi.” Thôi Hạo đồng ý, không để tâm gì hết.
“Ngày mai cậu tiễn Hàn Hiểu thay mình, tùy cậu tìm ra một lý do...” Nói rồi