Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341333

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.

nh không hiểu nên không có hứng thú. Ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy một khung ảnh bằng gỗ treo phía trên bàn. Trong đó là một tấm ảnh đã cũ, có rất nhiều người trong ảnh, nhìn rất quen.
La Thanh Phong cẩn thận cầm khung ảnh. Anh đã từng có một bức ảnh hệt như thế, nhưng do di chuyển quá nhiều nơi nên không biết đã làm mất ở đâu rồi. Trong tấm ảnh có rất nhiều khuôn mặt trẻ tuổi, hàng trên cùng nửa quỳ nửa ngồi, lấy bục giảng làm bậc thềm, đứng quây lai thành một hình bán nguyệt. Trên bảng đen phía sau có viết dòng chữ “Chào đón tết nguyên đán”, bên cạnh có vẽ rất nhiều bóng bay, đó chính là tác phẩm của anh năm đó...
La Thanh Phong mỉm miệng cười. Có lẽ là tết nguyên đán năm học lớp 11, ngày lễ cuối cùng anh ở thành phố T.
Anh dễ dàng nhận ra mình đứng ở giữa hàng cuối cùng, tóc hơi rối gần như che hết mắt trái, ánh mắt có vẻ hơi ngang ngược. Còn Hàn Hiểu đứng ở hàng phía trên anh chỉ cách một người, tóc buộc gọn, cười e thẹn trước ống kính.
Ấn tượng mơ hồ của anh nhờ bức ảnh trở nên rõ ràng, La Thanh Phong dường như có thể nhìn thấy cô bạn học đặt sách giải trí dưới sách hóa học xem trộm năm đó, tóc mai rủ xuống trước mắt, chiếc cằm hơi cong rất xinh xắn. Lúc đó anh thường đến muộn, khi đi qua chỗ cô, cô vội vàng liếc nhìn anh rồi lại tiếp tục đọc sách, mặt mày bình thản, không thể nhận ra bất kỳ thái độ nào.
Lúc đó là cô là người rất trầm tính, không có gì nổi bật giữa đám đông.
Hàn Hiểu bước lại gần, thấy bức ảnh trong tay anh, có vẻ hơi ngại ngùng, “Sao lại xem cái này?”
La Thanh Phong ngẩng đầu nhìn cô, cười có vẻ hơi ranh mãnh, “Hàn Hiểu, lúc đó em cố ý đứng trước mặt anh đúng không?”
Mặt Hàn Hiểu đỏ lên, “Không có! Lúc cầm ảnh lên em mới thấy anh đứng phía sau em.”
“Không thể!” La Thanh Phong giữ lấy cằm cô, cười hi hi tiến lại hôn cô, “ Nói thật đi, em thấy anh đứng đó rồi cố gắng đứng gần anh đúng không?”
Mặt Hàn Hiểu càng đỏ hơn, gạt tay anh ra và nói: “Ăn cơm thôi!”






Anh chờ em quay về
Thời gian ở bên nhau được tính bằng ngày, thời gian xa nhau cũng được tính bằng ngày... Bỗng nhiên Hàn Hiểu cảm thấy không thể xác định được mọi thứ.
Cháo đậu xanh, hai món thanh đạm rau cải xào và giá đỗ trộn, ngoài ra còn có cánh gà và bánh bao mua ở cửa hàng phía dưới nhà.
La Thanh Phong không đói lắm, nhìn thấy những món này bỗng nhiên cảm thấy thèm ăn.
“Thế nào?” Hàn Hiểu nhìn anh gắp thức ăn, cẩn thận hỏi, “Vị ngon không?”
Hai người đang trêu đùa nhau thì chuông điện thoại vang lên. Hàn Hiểu cầm máy, thấy Hồ Đồng gọi đến. Ông là tổng giám sát bộ phận giám sát kỹ thuật, Hàn Hiểu thấy trên màn hình hiện lên tên ông, liền đưa tay lên miệng La Thanh Phong làm động tác yên lặng.
Giọng Hồ Đồng nghe rất hòa nhã, “Cô Hàn, cô nghỉ phép thế nào?”
Hàn Hiểu biết nếu không có chuyện công việc thì Hồ Đồng sẽ không gọi điện cho cô, nhưng ông đã không nhắc đến trước nên cô cũng đành thuận miệng trả lời theo câu hỏi: “Cũng tốt ạ, tài liệu chú giao cho cháu về khu D5 đã tổng hợp xong rồi.”
Hồ Đồng khen cô: “Tốc độ như thế là nhanh rồi. Bản vẽ khu D5 để đó chú làm, cháu chỉnh sửa những tài liệu hiện tại rồi gửi vào hòm thư cho chú.”
“Vâng.” Hàn Hiểu vội vàng gật đầu.
“Còn có một việc nữa.” Giọng Hồ Đồng có vẻ hơi thận trọng, Hàn Hiểu có thể hiểu ông đang nói đến chuyện chính. Quả nhiên, những lời tiếp theo của Hồ Đồng có vẻ như xin lỗi, “Là thế này, chú biết kỳ nghỉ của cháu còn hơn một tuần nữa, nhưng giai đoạn hai bắt đầu tiến hành kiểm tra sớm hơn, chúng ta cần phải có người đến phối hợp. Nếu cháu không có việc gì gấp, cháu xem có thể lên sàn thi công sớm được không?”
Hàn Hiểu bất giác nhìn La Thanh Phong, anh ấy có được coi là việc gấp không? Miệng cô bình tĩnh trả lời, “Được. Hôm nào ạ?”
“Sáng sớm mai.” Hồ Đồng nghĩ một lát rồi nói, “Nhớ mang tài liệu theo. Những tài liệu đó mượn ở phòng tư liệu nên phải trả lại họ.”
Hàn Hiểu đồng ý, ánh mắt nhìn La Thanh Phong bất giác có phần lưu luyến.
La Thanh Phong đặt đũa xuống, lấy khăn lau miệng, “Phải đi rồi sao?”
Hàn Hiểu tắt điện thoại, buồn bã gật đầu.
“Lại hai mươi tám ngày à?” La Thanh Phong thở dài, “Vì sao phải là hai mươi tám ngày? Gấp quá.”
Dường như là một thời gian rất dài, nhưng...
“Đợi bao giờ em quay lại sẽ có cả một tháng nghỉ phép.” Hàn Hiểu cố gắng làm cho giọng nói của mình nhẹ nhàng. Hai mươi tám ngày, từ lúc họ bắt đầu hẹn hò đến nay chưa quá hai tuần.
Những ngày ờ bên nhau tính từng ngày, những ngày xa nhau cũng tính bằng ngày... Bỗng nhiên Hàn Hiểu cảm thấy không xác định được mọi thứ. ở Hải Công, có rất nhiều trường hợp vì một thời gian dài không được ở bên nhau mà dẫn đến rạn nứt tình cảm, ví dụ như Mạnh Giao. Nghe nói chú ấy không thể có người yêu, vì vừa quen vài ngày đã phải đi làm dự án, sau khi làm xong dự án quay về, người ta đã trở thành bạn gái của người khác rồi.
Hàn Hiểu thở dài.
La Thanh Phong lại gần chạm môi lên trán cô. ở khoảng cách gần như thế này, ánh mắt của anh long lanh và