Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
trong sáng như một đứa trẻ. Khuôn mặt cô như được soi trên mặt nước hồ, cô ngốc nghếch nhìn anh.
La Thanh Phong ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Ngoan ngoãn đi, anh chờ em quay về.”
Thu dọn xong đồ đạc, cô gọi điện cho La Thanh Phong nhưng không có ai nghe máy. Sau đó vài phút gọi lại nhưng vẫn không có ai nghe máy.
Trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy bất an nên gọi điện cho Thôi Hạo, nhưng chỉ có nữ y tá trực ban nghe. Cô ấy nói với giọng hơi mất kiên nhẫn: ‘Bác sỹ Thôi đang làm phẫu thuật.”
Hàn Hiểu đi tắm trong tâm trạng không yên tâm, khi ra cô lại gọi điện cho La Thanh Phong nhưng vẫn không có người nghe máy. Gọi điện cho Thôi Hạo, điện thoại được kết nối.
“Thôi Hạo, tôi là Hàn Hiểu,” Hàn Hiểu hỏi thẳng, “Tôi đang tìm La Thanh Phong nhưng không có ai nghe máy. Anh ấy có liên lạc với anh không?”
Thôi Hạo nghe thấy giọng cô có vẻ lo lắng nên không thể trêu đùa cô, “Cô đừng lo, đợi tôi đến phòng tranh xem thế nào, có việc gì tôi sẽ gọi điện cho cô.”
Hàn Hiểu thở phào nhẹ nhõm, có vẻ hơi ngại, “Anh có đi được không?”
“Không sao?” Thôi Hạo trả lời rất thoải mái, “Vừa hết giờ làm rồi.”
Đặt điện thoại xuống rồi lại gọi cho La Thanh Phong, đúng là không có ai nghe. Thôi Hạo chào y tá trực ban rồi vội vàng bắt xe đến thẳng phòng tranh.
Xe vừa rẽ vào đường Hà Bắc, Thôi Hạo thấy ngoài phòng tranh có rất đông người, bên đường còn có hai chiếc xe cảnh sát.
Thôi Hạo giật mình, vội vàng bảo lái xe dừng xe. Không đợi được trả tiền thừa, anh đã mở cửa xuống xe chạy vội vào đám đông.
Đèn của phòng tranh nghiêng ra phía đường, cửa kính bị đập vỡ, vụn kính rơi khắp nơi trên mặt đất... Giống như vừa có một trận bão đi qua.
Hai nhân viên cảnh sát đang đứng ở cửa phòng tranh tìm hiểu tình hình, Thôi Hạo nhìn thấy La Thanh Phong.
Cánh tay La Thanh Phong không biết bị vật gì đập vào, được buộc bằng một chiếc khăn mùi xoa, máu chảy thấm thành vài mảng trên chiếc áo phông màu nhạt, mái tóc rối không che được một vết thâm tím gần lông mày. Cũng may, ngoài cánh tay, có vẻ như trên người không có vết thương nào khác. Bên cạnh anh là hai sinh viên làm thêm, áo sơ mi bị rách toạc, trên mặt cũng có vết thương. Nhưng có vẻ như tình trạng của La Thanh Phong nghiêm trọng hơn.
Thôi Hạo vỗ vai La Thanh Phong, “Sao lại đến nỗi này?”
“Không sao.” La Thanh Phong lắc đầu, “Có người đến gây sự.”
Như vậy còn nói là không sao? Thôi Hạo nhìn vào mắt La Thanh Phong dò hỏi. La Thanh Phong biết anh muốn hỏi gì, nhưng chỉ yên lặng lắc đầu mà không tỏ thái độ gì.
Viện cớ mình phải băng bó vết thương, La Thanh Phong cho cậu Lý là người bị thương nhẹ khai báo với cảnh sát. Xe cảnh sát đi rồi, mọi người đến xem cũng dần dần tản đi hết. Lúc này, Thôi Hạo mới nhớ đến việc Hàn Hiểu gọi điện thoại cho mình, vội nói: “Hàn Hiểu không tìm được cậu nên rất lo lắng. Cậu vẫn chưa nói với cô ấy sao?”
La Thanh Phong rút điện thoại từ trong túi quần. Điện thoại không bị vỡ, trên màn hình có rất nhiều cuộc gọi lỡ. La Thanh Phong gọi lại, điện thoại được kết nối ngay lập tức. Giọng Hàn Hiểu có vẻ rất lo lắng, “La Thanh Phong, anh không nghe điện thoại lâu như vậy, có chuyện gì xảy ra không?”
“Không có gì,” La Thanh Phong quay người đi, cố gắng để giọng mình bình tĩnh như mọi khi, “Anh bận việc ở dưới nhà, điện thoại để quên ở trong phòng tranh.”
“Thật sao?” Giọng Hàn Hiểu có vẻ như đang nghi ngờ với cách giải thích này.
“Đương nhiên là thật,” La Thanh Phong nhìn xuống, cười nhẹ nhàng, “Thật sự là không có gì, em đừng nghĩ lung tung. Em đã thu dọn đồ xong chưa? Nếu mà quên gì, đến lúc lên sàn thi công mới nhớ ra thì gọi trời trời không đáp, gọi đất đất không thưa đâu.”
Không biết Hàn Hiểu có nhận ra anh đang đang cố ý đánh trống lảng không, anh không thấy cô nói gì. Trong phút giây yên lặng đó, đột nhiên trong lòng La Thanh Phong cảm thấy ấm áp. Mọi người đều nói trực giác của phụ nữ rất nhạy cảm, có lẽ cô ấy cũng cảm nhận thấy điều gì đó, như vậy có được coi là lòng đã hiểu nhau không?
“Có việc gì anh đừng giấu em.” Hàn Hiểu không yên tâm dặn dò.
“Ừ, anh không giấu em.” La Thanh Phong nhìn lên tường cười. Trên tường là vị trí treo bức tranh tĩnh vật màu sắc tươi đẹp, bây giờ bức tranh đã bị phá hỏng, tấm vải vẽ rơi xuống cong lại, để lộ ra tấm gỗ lót phía sau, giống như một tác phẩm nghệ thuật đáng ghê tởm, “Có việc gì vui anh sẽ không giấu em. Mau nghỉ ngơi đi.”
Hàn Hiểu không yên tâm dặn dò vài câu rồi lưu luyến tắt điện thoại.
La Thanh Phong nhìn màn hình điện thoại tối dần, nụ cười trên môi biến mất.
Thôi Hạo nhìn anh, hơi chau mày, “Việc lớn như vậy cậu không nói cho cô ấy sao?”
La Thanh Phong lắc đầu, “Ngày mai cô ấy phải lên sàn thi công.”
Thôi Hạo không nói gì nữa, quay đầu nhìn đầy xót xa rồi hỏi nhỏ: “Người của Mạnh Hằng Vũ sao?”
La Thanh Phong không đáp, chỉ im lặng nhìn những vụn kính vỡ dưới chân.
Sau khi ở phòng khám băng bó vết thương xong, đã sắp đến nửa đêm rồi. Thôi Hạo ngồi vào khoang lái, châm một điếu thuốc, nghĩ thế nào đưa một điếu cho La Thanh Phong.