Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

anh chỉ lên vết thâm tím trên mặt mình, “Mình không thể đi với bộ dạng thế này được, cô ấy phải lên sàn thi công một tháng.”
Thôi Hạo nghĩ, “Nếu nói là cậu bận làm ăn gì đó thì rõ ràng là chúng ta trọng tiền bạc mà xem thường tình cảm. Hay là nói cậu bị chó cắn, đi lên đi xuống cầu thang không thuận tiện nên bị mình nhốt trong nhà.”
La Thanh Phong cười mắng: “Cậu mới bị chó cắn.”






Nơi cao nhất của sàn thi công
Sự cẩn thận này biến thành thói quen, dần dần khiến cho cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi như bị bọc trong một cái kén mà không biết phải làm thế nào để cắn đứt nó.
Hàn Hiểu luôn không hiểu: rốt cuộc một người có thể có bao nhiêu chiếc điện thoại? Hay nói cách khác, rốt cuộc một người cần bao nhiêu số điện thoại mới đủ dùng?
Rõ ràng là một số điện thoại lạ, nhưng khi nhận điện cô không ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của Hình Nguyên. Phát hiện ra điều này, Hàn Hiểu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, “Nhà anh bán điện thoại à?”
Ở đầu bên kia, Hình Nguyên cười lớn, “Nhà tôi không bán điện thoại, nhưng người gọi điện đang được treo biển bán. Người đó cao một mét tám mươi ba, sức khỏe tốt, ngoại hình đẹp, tính cách phóng khoáng, có thể mua bằng tiền mặt hoặc trả góp, cô Hàn có hứng thú không?”
Hình Nguyên cười nhỏ, “Hiểu Hiểu, tôi rất mệt nên không thể quay về tạm biệt cô.”
Có vẻ như càng nói chuyện lại càng lịch sự. Hàn Hiểu bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên, “Không sao.
“Tôi sẽ đi đón cô.” Hình Nguyên yên lặng một lát rồi nói, “Đợi khi nào cô về, tôi sẽ đi đón cô.”
“Gì?” Hàn Hiểu cảm thấy mơ hồ với ý định của anh, “Đón tôi làm gì? Từ Hải Công về thành phố có xe đưa đón.”
“Có lúc cô ngốc đến mức làm cho người khác bực mình.” Hình Nguyên thở dài, “Ngày mai cô phải dậy sớm đúng không? Đi ngủ thôi.”
Hàn Hiểu mơ màng cúp điện thoại. Cô cảm thấy vô cùng lạ lùng khi bỗng nhiên có thể nói chuyện với Hình Nguyên nhẹ nhàng như thế!
Hàn Hiểu xoa xoa mặt, trong lòng nghĩ: Nếu không phải là Hình Nguyên bị quỷ nhập hồn thì mình bị mộng du rồi.
Xe vẫn còn chưa rẽ vào bãi đỗ xe ở cổng Hải Công, Hàn Hiểu đã nhìn thấy chiếc xe Mercedes màu đen đang đỗ bên đường và Vu Dương xinh đẹp đang đứng dựa vào xe, mỹ nữ đứng bên xe đẹp khiến ai đi qua cũng phải ngước nhìn. Nhưng Hàn Hiểu không rõ vì sao Vu Dương lại xuất hiện ở đây?
Vu Dương đã nhìn thấy họ, cô ta có vẻ hơi mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay.
Thôi Hạo ngạc nhiên nhìn cô ta như nhìn người ngoài hành tinh, “Con chó này đến đây làm gì?”
“Ai biết được?” Hàn Hiểu buồn cười với cách dùng từ của Thôi Hạo, “Tôi đoán... có lẽ không phải là đến tiễn tôi chứ? Tôi có vinh hạnh như thế không?”
Thôi Hạo lắc đầu, cười đầy thâm ý, “Cô là tình địch danh chính ngôn thuận của cô ta, đến để thị uy là cần thiết.”
Hàn Hiểu trợn mắt nhìn anh, “Đừng dùng từ danh chính ngôn thuận này như vậy có được không?”
Không đợi Thôi Hạo tiếp tục phét lác, Vu Dương đã bước lại gần, đưa ngón tay thon dài có quét sơn móng tay màu vàng cam gõ hai tiếng lên cửa kính phía Hàn Hiểu ngồi.
Cửa xe hạ xuống, Thôi Hạo cười: “ò, đại mỹ nữ, vì sao lại đi dạo đến đây?”
Vu Dương liếc nhìn anh rồi ánh mắt dừng lại trên mặt Hàn Hiểu, “Cô ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Hàn Hiểu không động đậy. Không phải vì cô sợ cô ta làm gì mình, mà đơn giản là cô không muốn nghe cô ta nói chuyện, “E rằng tôi không có nhiều thời gian, hơn nữa tôi cũng không cảm thấy tôi với cô có chuyện gì để nói.”
“Vài câu thôi, chiếm của cô bao nhiêu thời gian?” Vu Dương chau mày, giơ ngón tay chỉ vào mặt cô, ánh mắt lộ rõ vẻ đang cảnh cáo, “Tôi khuyên cô tốt nhất...”
“Tốt nhất gì?” Thôi Hạo nhìn cô ta, giọng điệu bắt đầu trở nên lạnh lùng, “Nếu muốn gây chuyện giật gân... không phải là nên chọn thời cơ tốt vào đêm qua để tiện ra tay sao?”
Ngón tay Vu Dương cứng đờ rồi hạ xuống, nheo mắt lại, khóe miệng nở một nụ cười nhạt nhẽo không rõ thái độ, “Anh nên xem lại lời anh nói, tôi chỉ thay anh tôi chuyển lời. Hơn nữa, Hàn Hiểu là bảo bối của anh tôi, tôi không dám động đến cô ấy! Đúng không, Hàn Hiểu?”
Nghe đến hai chữ “bảo bối”, mặt Thôi Hạo biến sắc.
Vu Dương giảo hoạt cười, “Hàn Hiểu, cô không nhận thấy giữa chúng ta ngoài La Thanh Phong còn có rất nhiều chủ đề để nói sao?” Lúc nhắc đến La Thanh Phong, ánh mắt cô ta rất lạ khiến Hàn Hiểu bắt đầu cảnh giác theo bản năng.
Hàn Hiểu xuống xe, không nói gì đi theo cô ta tới bên đường
Vu Dương liếc nhìn Thôi Hạo ở trong xe, lạnh lùng nói: “Tôi không biết cô là một kẻ rất đa tình, ngay cả Thôi Hạo cũng bị cô quyến rũ.”
Hàn Hiểu khoanh tay chau mày lại, “Cô từ xa đến đây là muốn nói điều này sao?”
“Hình Nguyên, con người biến thái đó bảo tôi đến chào cô.” Vu Dương cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang hiện lên trong ánh mắt, “Còn có một túi đồ nhờ tôi đưa cho cô.”
Hai chữ “biến thái” dùng rất hợp ý Hàn Hiểu. Hàn Hiểu cười, kiên quyết nói: “Tôi không cần.”
Vu Dương không vui lườm cô, “Cô hãy tử tế mà theo Hình Nguyên đi, đừng làm phiền đến La Thanh