Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

Phong nữa.”
Hàn Hiểu không nói gì.
Vu Dương có vẻ hơi sốt ruột, giơ tay chỉ vào cô với giọng kênh kiệu, “Cô đừng hòng dựa vào Hình Nguyên mà làm gì tôi...”
Nhìn thấy động tác đó, Thôi Hạo mở cửa xe bước lại gần.
Vu Dương hừ một tiếng, quay người bước về xe của mình, lấy từ cốp xe phía sau ra một cái túi lớn, tiện tay vứt xuống bên đường, “Này, đều ở đây, muốn hay không tùy cô. Dù sao tôi cũng đã làm những việc anh ấy bảo tôi làm rồi, lúc nào về cô đừng bảo tôi thế này thế nọ!”
Hàn Hiểu cảm thấy câu nói cuối cùng của cô ta rất có hàm ý vì sắc mặt của Thôi Hạo rất xấu.
Không đợi chiếc xe Mercedes quay đầu chạy đi, Thôi Hạo hỏi Hàn Hiểu: “Có chuyện gì với Hình Nguyên thế?”
“Không có chuyện gì.” Nhắc đến người này, Hàn Hiểu luôn cảm thấy mệt mỏi và rối loạn.
Thôi Hạo nhìn chiếc túi và thắc mắc, “Đồ gì đấy?”
Hàn Hiểu vốn dĩ muốn nói mình không cần, để cho anh tự xử lý. Không ngờ Thôi Hạo chau mày, giúp cô mang cái túi đó để lên xe hành lý, tự nói với chính mình: “Được rồi, chỉ là một ít đồ... Thanh Phong của chúng ta cũng không để ý...”
Hàn Hiểu mím miệng cười, đang định quay người đi thì nghe thấy Thôi Hạo gọi cô từ phía sau. Nhưng khi cô quay đầu lại, anh lại cảm thấy không biết nên nói gì, chỉ nhìn Hàn Hiểu thất thần rồi nói: “Thanh Phong không phải là người biết chiều người khác, nhưng cậu ấy rất thật.
Hàn Hiểu gật đầu, “Tôi biết.”
Thôi Hạo vẫn muốn nói chuyện của Hình Nguyên nhưng anh cảm thấy mình không có tư cách đó nên trong lòng cảm thấy rất băn khoăn.
Hàn Hiểu bước thẳng vào cửa, lấy giấy tờ đưa cho bảo vệ, vô tình liếc nhìn Thôi Hạo đang đứng yên lặng ở đó. Cô thầm nghĩ trong lòng, người này đúng là bạn tốt của La Thanh Phong. Khi cô quay về, nếu La Thanh Phong không thèm nhìn cô nữa thì anh ấy có còn quan tâm đến chuyện tình cảm của mình như thế này không?
Lúc nghĩ đến đó, Hàn Hiểu cảm thấy con người mình thật chán ngắt: Cô không nên ghen với cả người bạn cùng giới của anh ấy như thế!
Từ cửa sổ trực thăng nhìn xuống, đất liền xa dần, cảnh vật được thay thế bằng biển rộng mênh mông ngút tầm mắt. Không còn tiếng ồn ào của đất liền, thế giới trở nên vô cùng rộng lớn và trống vắng. Cảm giác cô đơn tràn ngập trong lòng cô.
Hàn Hiểu dán mặt vào cửa sổ, mắt nhìn về phía đất liền giờ đây chỉ còn nhìn thấy một đường thẳng rất mơ hồ, trong lòng có một cảm giác buồn bã và trống rỗng không sao xóa nhòa được.
Là nỗi nhớ sao, cô nghĩ. Vừa mới rời đi mà đã bắt đầu nhớ rồi.
Nhưng lúc này, nỗi nhớ trong lòng cô không hoàn toàn giống với cảm giác cô rời khỏi đất liền lần đầu. Lúc đó, cô chỉ vương vấn tình cảm với một người. Nhưng lúc này, trong lòng cô băn khoăn rất nhiều điều không thể diễn đạt được bằng lời. Ví dụ như hành động khó hiểu của Hình Nguyên, ví dụ như... sự để ý của cô với Vu Dương.
Làm sao có thể không bận tâm đến những chuyện ấy nữa?
La Thanh Phong chưa bao giờ cắt đứt liên lạc nhưng cũng chưa bao giờ chính thức hẹn hò với cô. Sự nghi ngờ này không thốt lên được thành lời nên cô cảm thấy rất khó chịu nhưng không biết nên hỏi anh như thế nào. Có lẽ lúc gặp La Thanh Phong, cô luôn luôn quá cẩn thận. Sự cẩn thận này biến thành thói quen, dần dần khiến cho cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi như bị bọc trong một cái kén mà không biết phải làm thế nào để cắn đứt nó.
Vậy là cảm giác lưu luyến trước khi đi lúc này tự nhiên lại biến thành cảm giác vui mừng kỳ lạ. Hàn Hiểu nghĩ, có lẽ cô và La Thanh Phong xa nhau lúc này là một việc tốt. Đối với cô, thời gian gần một tháng đủ để cô xả hơi rồi.
Thật sự cô không muốn để anh nhìn thấy cô mệt mỏi.
Nhân viên mới lên sàn thi công thường có nửa ngày nghỉ để thu dọn đồ đạc.
Hàn Hiểu vẫn được sắp xếp ở gian phòng trước, nhưng người cùng phòng là một nhân viên thiết kế nữ mới. Hàn Hiểu đã gặp chị ấy ở văn phòng Hải Công, tên chị là Đồ Bảo, là nhân viên thiết kế nhiều tuổi nhất ở bộ phận thiết kế.
Là người đã lập gia đình nên chị ấy có nhiều điểm rất khác với người độc thân như Hàn Hiểu mặc dù tủ quần áo và giường đệm của họ đều được thu dọn rất ngăn nắp, cùng có thói quen đặt thứ đồ quý giá nhất của mình lên vị trí bắt mắt nhất trên đầu giường.
Hàn Hiểu nhìn thấy bức ảnh một cậu bé nên không nén được tò mò hỏi: “Chị Đồ, con trai chị năm nay học trung học à?”
Đồ Bảo cười đáp: “Ừ, học hành không tồi, chỉ có điều là nghịch lắm. Có một thời gian liên tục phải mời phụ huynh đến trường, nghịch đến nỗi chồng chị phải đánh suốt.”
Hàn Hiểu an ủi, “Nghe nói trẻ con tầm tuổi đó rất nghịch ngợm.”
Đồ Bảo vừa sắp xếp giấy tờ trong tay, vừa lắc đầu, “Vần là chuyện gia đình. Cả năm chị đi công tác, chưa bao giờ đi họp phụ huynh. Bố cháu ở nhà bận công việc, lại phải chăm sóc cháu...”
Hàn Hiểu nhìn bức ảnh của cậu bé rồi lại nhìn người đàn ông trung tuổi đang đứng bên cạnh cậu, vẻ mặt hiền lành, ánh mắt ấm áp, cô ngại ngần hỏi: ‘Chồng chị nghĩ gì về công việc của chị?”
“Trước khi kết hôn anh ấy không nhận ra hậu quả của việc chị không ở nhà thường xuyên nên sau khi kết hôn không thích nghi được. Có một


Old school Swatch Watches