Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
tiếng mưa, không biết Hồ Đồng có nghe thấy không.
“Mau quay lại phòng điều khiển trung tâm!” Giọng Hồ Đồng gắng hết sức, nhưng âm thanh truyền đến rất mơ hồ, “Tình hình đã vượt quá dự đoán, cô mau quay lại ngay!”
“Rõ.”
Hàn Hiểu cất máy điện thoại, kéo móc khóa ra khỏi thang. Một đầu dây an toàn buộc ngang bụng, một đầu buộc vào cột. Hàn Hiểu kéo dây an toàn về phía mình, ngón tay vừa chạm vào nút khóa dây an toàn, bên tai cô bỗng vang lên tiếng rơi vỡ của kim loại đinh tai nhức óc. Một giây sau, cả chiếc cột giống như một con quái vật bằng sắt thép trong phim kinh dị đổ xuống!
Trong giây lát, sự sợ hãi trong đôi mắt của cô đã vượt quá cảm giác đau đớn của thân thể.
Cả người bị chiếc cột đập vào, cô đeo dây bảo hộ an toàn, đầu dây bên kia vẫn còn buộc lên chiếc cột bị gió bão làm đổ gẫy.
Hàn Hiểu rơi xuống cách mép ngoài sàn thi công hai mét rồi bị gió cuốn lăn sang rìa sàn thi công.
Chờ đợi
Chú nói cho cháu biết, những người phụ nữ có trách nhiệm với công việc chắc chắn sẽ có trách nhiệm với gia đình.
Trước mắt là một màn mưa trắng mênh mông, không có điểm đầu và cũng không nhìn thấy điểm cuối. Cả thế giới bị bao trùm trong âm thanh của nước.
Xương toàn thân như vỡ vụn, cô có một cảm giác vô cùng đau đớn. Hàn Hiểu muốn vuốt nước ở trên mặt nhưng cánh tay cô nặng như đeo cả ngàn cân, không giơ lên được. Trong lúc trời đất vần vũ, cô mơ hồ nhìn thấy máu chảy thấm ra bộ đồng phục màu vàng chanh, ở phần đùi có một mảng màu máu đỏ tươi nhức mắt rồi nhanh chóng tan lẫn vào nước mưa. Cả người tê cứng, cô hoàn toàn không xác định được trên người mình bị thương những chỗ nào.
Đầu kêu ong ong, bên tai là tiếng nước chảy khiến Hàn Hiểu không phân biệt được đó là âm thanh của tự nhiên hay trong đầu mình.
Hàn Hiểu chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy có tiếng động lớn từ phía chiếc cột. Một giây sau, chiếc cột cao hơn thân người lao qua trước mắt cô, giống như một chiếc diều bị đứt dây, lăn vài vòng trong không trung rồi rơi xuống đất, phát ra một tiếng động rất lớn.
Hàn Hiểu cúi đầu nhìn vạt áo đã nhuộm đầy máu. Nước mưa rơi xuống, cô cảm thấy đau nhức ở tai và gò má.
Hàn Hiểu không biết mình bị thương ở chỗ nào, cũng không dám kiểm tra vì tay bẩn, cô chỉ cắn răng đứng dậy, dựa vào lan can bước dần về phía thang.
Thật ra từ đây về phòng điều khiển trung tâm, khoảng cách gần nhất là đi bằng thang. Nhưng vừa rồi Hàn Hiểu suýt chết vì chiếc cột đó nên cô thực sự cảm thấy lo sợ.
ở tầng dưới có bóng dáng vài người mặc đồng phục bảo hộ màu xanh lam, đó là nhân viên bên thi công. Nhưng Hàn Hiểu không thể nhận ra ai qua màn mưa.
Một người đàn ông ở ngã rẽ gần chiếc thang ngẩng đầu lên. Hàn Hiểu vội vàng hét gọi nhưng tiếng của cô bị gió thổi tan đi, ngay cả cô cũng không nghe thấy gì.
Hình như người đàn ông đó đã nhận ra cô nên cùng một người nữa vội vàng leo lên. Hàn Hiểu thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy chân mình bủn rủn. Cô không chỉ thấy đau ở chân phải mà vết thương ở tai cũng bắt đầu đau nhức.
Hai người đàn ông chạy đến chỗ cô hét lên vài câu nhưng vì gió to quá nên Hàn Hiểu không nghe rõ. Người đàn ông đó không do dự cầm lấy cánh tay cô, đỡ cô lên lưng rồi nhanh chân đuổi theo người bạn ở phía trước. Mặc dù tư thế này rất khó chịu nhưng Hàn hiểu vẫn nhắm mắt vài phút trong tư thế bất động. Chân cô bị thương, lúc này cố gắng đòi xuống là không hề sáng suốt.
Xuống đến nơi, Hàn Hiểu muốn thoát khỏi lưng người đó, ra hiệu mình vịn vào tay anh ấy đi là được. Người đó dường như cũng rất mệt nên không phản đối. Bạn của anh ấy cũng có người bị thương, một người bị thương ở đầu, cổ áo và vai đầy máu, không biết mũ bảo hộ bị gió thổi đi đâu mất, hai người bên cạnh đang cố gắng dìu anh ta.
Họ vừa chạy đến cửa phòng điều khiển trung tâm thì gặp Hồ Đồng từ phía trong lao ra. Hồ Đồng xách một bình cứu hỏa, thấy Hàn Hiểu bị thương khắp người, ông vô cùng ngạc nhiên, “Có chuyện gì thế?”
Hàn Hiểu vội nói: “Không sao, cháu bị ngã thôi. Chú đang làm gì?”
Hồ Đồng chỉ vào bình cứu hỏa trong tay, vội vàng đáp: “Đường dây cung cấp điện bên khu sinh hoạt bị nổ, có một vụ cháy nhỏ. Cô mau vào tìm người giúp xử lý vết thương đi.” Không đợi Hàn Hiểu hỏi thêm, ông ôm bình cứu hỏa chạy đi.
Không biết có phải tất cả mọi người đều đến khu sinh hoạt dập lửa không, trong phòng điều khiển trung tâm không có nhiều người.
Mạnh Giao đang cầm một chiếc điện thoại, đứng bên cạnh cửa sổ không ngừng gõ tay lên bục cửa. Mặc dù ông đứng thẳng nhưng tay gõ càng lúc càng nhanh một cách vô thức. Thấy động tác đó của ông, Hàn Hiểu bỗng nhiên nhớ đến hình ảnh người đàn ông bị rắn độc cắn và mắc kẹt trong nhà vệ sinh liên tục gõ tín hiệu cầu cứu lên tường trong bộ phim “Thảm án sông Nile”.
Không nhìn thấy gì bên ngoài cửa sổ, có lẽ vì không nhìn thấy gì nên càng khiến người ta cảm thấy lo lắng hơn.
Công việc chính của Mạnh Giao là phụ trách phòng điều khiển trung tâm, không có vấn đề gì đặc biệt thì không được rời