Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.

r>Sau khi Lưu Đông Pha nói chuyện với ông bà Hàn, ông đẩy La Thanh Phong đến trước mặt họ, “Mặc dù không phải lúc, nhưng để mọi người quen biết nhau cũng không phải là không tốt. Đây là La Thanh Phong, bạn trai của Hàn Hiểu.”
La Thanh Phong lại càng bối rối hơn, “Vậy... để cháu đưa các bác về chỗ Hàn Hiểu.”
“Không cần khách sáo,” ông Hàn nhìn bà Hàn đang không nói gì ngồi bên cạnh, khách khí từ chối, “Đường không xa lắm, các bác tự về là được. Người trẻ tuổi có việc của người trẻ tuổi, cháu không cần phải lo lắng cho hai bác.”
“Như vậy sao được?” La Thanh Phong dựng lại cổ áo rồi lấy ô đưa cho bà Hàn, “Cháu sẽ lái xe lại đây ngay.”
Bà Hàn cầm lấy ô, ánh mắt khó hiểu nhìn anh lao vào trong màn mưa, bán tín bán nghi hỏi ông Hàn: “Cậu ấy là bạn trai của Hiểu Hiểu thật sao? Vì sao chưa bao giờ thấy Hiểu Hiểu kể?”
Ông Hàn liếc nhìn về hướng La Thanh Phong chạy đi, do dự nói: “Lãnh đạo đã nói thế thì chắc là thật. Con bé không nói, có lẽ là vì sợ bà phản đối.”
Bà Hàn trợn mắt nhìn ông, “Chỉ cần là người tốt, tôi việc gì phải phản đối?”
“Làm sao tôi biết được?” ông Hàn nhìn thấy La Thanh Phong đang lái xe đến, biết rõ với khoảng cách như thế anh không thể nghe thấy nhưng vẫn hạ giọng nói, “Bà nghĩ lại mà xem, cậu ấy rất sợ bà.”
Bà Hàn lại mở to mắt nhìn, thấy La Thanh Phong đang đẩy cửa xe bước ra bèn huých tay ông Hàn, “Đi thôi, người ta đang chờ. Có chuyện gì chúng ta sẽ hỏi Hiểu Hiểu sau. Không phải là chúng ta đang chờ tin tức đó sao?”
Ông Hàn nhìn về phía đám đông đang đứng chen chúc, thở dài.
Đầu mũi kim tiêm được rút ra rất nhanh, giọt máu chảy ra được rịt lại bằng bông khử trùng. Bác sỹ Trương dặn dò Hàn Hiểu, “Giữ thêm một lát nữa.”
Hàn Hiểu gật đầu mỉm cười, “Cảm ơn bác sỹ Trương.”
Nét mặt của bác sỹ Trương không lạc quan như thế, ông vừa thu dọn lọ thuốc và kim tiêm, vừa nói với Hồ Đồng: “Đợi bao giờ có cứu trự đến, cần mau chóng đưa cô ấy về. Nếu không kiểm soát được chỗ viêm, vết thương của cô ấy cần phải làm phẫu thuật, vết thương như thế này, e rằng...” ông lắc đầu, không nói gì nữa.
Hồ Đồng vội vàng gật đầu, “Sau khi phục hồi hệ thống liên lạc, tôi sẽ báo cáo ngay với cấp trên, tổng giám đốc Lưu đã ra chỉ thị, Tiểu Hàn sẽ được chữa trị trong lượt đầu tiên.”
“Như vậy sao được?” Cơn sốt đã lui, Hàn Hiểu không còn cảm thấy khó chịu nữa, cô cười nói với họ, “Có khó khăn không được lùi bước! Cháu còn phải ở đây cùng mọi người bảo vệ tài sản quốc gia.”
“Được rồi,” Bác sỹ Trương còn chưa kịp nói thì Hồ Đồng đã lên tiếng, “Nếu giữ cô ở lại đây, lúc về chúng tôi sẽ bị anh chàng đó cầm dao hại mất.”
“Không có chuyện đó.” Nói đến chủ đề này, Hàn Hiểu cảm thấy hơi ngượng ngùng. Trên sàn thi công không có nhiều người, nhìn tần suất gọi điện thoại cũng có thể đoán ra được tám chín mươi phần trăm, Hồ Đồng biết được điều gì đó cũng không có gì lạ. Nhưng đối với Hàn Hiểu, thật sự cô không biết nên gọi La Thanh Phong là gì? Bạn học? Hình như quan hệ bạn học của họ đã trở thành quá khứ rồi. Người yêu? Hình như vẫn chưa đủ điều kiện... Cô chưa bao giờ nghe anh ấy nói “thích em”, nhiều nhất cũng chỉ là một câu “nhớ em”. Nếu cái gọi là “người yêu” chỉ là suy nghĩ đơn phương từ phía cô, như vậy không phải là sẽ rất khó xử sao?
Nhưng, có thể làm cho anh ấy nói “nhớ em” liệu có phải đã là một thắng lợi mang tính giai đoạn của cô rồi không?
Nghĩ đến việc ở trong đất liền có một người đang nhớ mình, trong lòng Hàn Hiểu có một cảm xúc đặc biệt. Dường như khi cô vì công việc mà bị kìm hãm ở một nơi xa xôi như thế này, không có cách nào thoát được cảm giác cô đơn và bị thương... cảm giác nhớ nhung khiến cho những trải nghiệm này trở nên có ý nghĩa.
Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.
Hàn Hiểu không có khái niệm cụ thể về tiền bạc. Chỉ cần số tiền trong tài khoản lương của cô đủ để cô chi dùng hàng ngày, cô không để ý đến những điều khác. Cô cũng không có yêu cầu đặc biệt nào về ngoại hình của mình, sạch sẽ, nghiêm chỉnh, dễ coi là được, về học vị, cô cũng không có ước mơ gì đặc biệt, hàng ngày gặp những tình huống mới trong công việc và ứng phó là cơ hội học tập tốt nhất đối với cô.
Vì thế, trong thế giới của cô chỉ có công việc, đó là một tòa thành bằng kim loại với những loại máy móc đa dạng và những bảng báo cáo với các con số chính xác. Dường như cô không có cảm giác lãng mạn của những cô gái trẻ tầm tuổi, nếu có thì chỉ là một chiếc diều bay cao trên toà thành đó mà thôi.
Trong ký ức của cô, chiếc diều đó có hình ảnh của La Thanh Phong.
Lúc trước nghĩ rằng chiếc diều này cuối cùng cũng sẽ đứt dây và bay đi trong một đêm nhiều gió, chỉ để lại trong lòng cô một khoảng trời cô đơn màu xám. Không ngờ, chiếc diều không những rơi xuống đất mà còn tạo ra một dòng sông ấm áp trong tòa thành, chứa đựng tất cả niềm vui mừng hạnh phúc chưa từng dám mơ ước đến của cô.
Niềm vui quá bất