XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.

i.”
“Cờ vua thì sao?”
“Không biết chơi.”
Hình Nguyên tuyệt vọng cố hỏi: “Còn... cờ nhảy?”
Ánh mắt của anh đầy hy vọng, Hàn Hiểu do dự một lát, lắp bắp nói: “Hình như... biết.”
Hình Nguyên ủ rũ, “Cái gì gọi là hình như biết?”
“Là hồi nhỏ biết chơi, sau đó không chơi nữa...” Hàn Hiểu cảm thấy hơi chột dạ, cô cảm thấy hơi đau lòng. Vì sao chưa bao giờ cô phát hiện ra các sở thích của mình lại ít ỏi đến mức thảm hại như thế?
Hình Nguyên gật đầu tỏ vẻ không biết làm gì hơn, “Vậy thì chơi cờ nhảy.”
Giọng điệu đó khiến Hàn Hiểu cảm thấy không vui, “Anh có ý gì? Cờ nhảy không đáng chơi sao? Coi như tôi không có sở thích gì xuất sắc, nhưng…”
“Có gì mà nhưng?” Hình Nguyên trợn mắt nhìn cô, “Cô vốn dĩ là một cô gái vô cùng ngốc nghếch!”
“Anh có ý gì?” Hàn Hiểu tức giận.
“Tôi có thể có ý gì sao?” Hình Nguyên không vui nhìn cô, “Tôi chỉ biết về chíp điện tử. Những việc cô làm trên sàn thi công tôi có thể hiểu được không? Tôi nói về việc làm ăn của tôi cô có hiểu được không? Chúng ta phải có thứ gì đó có thể làm cùng nhau được chứ? Đợi bao giờ chân cô khỏi, tôi có thể đưa cô đi trượt tuyết. Ngoài trượt tuyết, tôi có thể dạy cô cưỡi ngựa. Cô cũng nên rèn luyện một chút, cô xem bụng của cô có một lớp mỡ, chậc chậc...”
Hàn Hiểu không nghe thấy những lời nói sau đó của anh ta. Cô yên lặng nhìn anh, trong đầu liên tục hiện lên câu “phải có thứ gì đó có thể làm cùng nhau được chứ”.
Hoàn toàn là một câu nói vô tình nhưng khiến Hàn Hiểu có cảm giác đau đớn như vừa bị đánh.
Không phải cô luôn băn khoăn về vấn đề đó sao? Vì sao cô và La Thanh Phong chưa bao giờ nhận thức được họ cần phải đi tìm các điểm chung? La Thanh Phong luôn muốn thay đổi cô, muốn kéo cô vào trong vòng xoáy của anh, còn cô cũng cố gắng làm theo kế hoạch thay đổi của anh... Ngay cả cô cũng không nhận ra được, ngoài tranh sơn dầu, La Thanh Phong thật sự có thể tìm ở mình một điểm chung nào đó khác. Có thể là du lịch, có thể là âm nhạc, có thể là...
Nhưng La Thanh Phong không nghĩ đến điều đó, bản thân cô cũng vậy...
Cô nhìn Hình Nguyên với ánh mắt khó hiểu, không thể không thừa nhận, người đàn ông này có lúc rất thô lỗ, có lúc lại rất tinh tế, trong các vấn đề khi tiếp xúc với mình... thật sự anh ta rất thông minh
Cảm nhận này khiến cô không vui. Hàn Hiểu không biết làm thế nào để diễn tả tâm trạng của mình. Mặc dù được người khác hiểu là chuyện tốt, nhưng nếu đó không phải là người cô hy vọng, tất cả những điều này sẽ mất đi ý nghĩa.
Hình Nguyên nói một hồi, thấy cô luôn yên lặng không phản ứng gì, anh không vui khua tay trước mặt cô, “Tôi đang nói chuyện với cô đấy!”
Hàn Hiểu nhìn anh, gật gật đầu vẻ không cam tâm, “Cảm ơn.”
Hình Nguyên ngạc nhiên. Hình như Hàn Hiểu chưa bao giờ nói với anh lịch sự như thế. Trong lòng anh cảm thấy không yên tâm, hai tay anh không giơ ra được nên cúi người hôn nhẹ lên trán cô, không phải là bị sốt nên nói nhảm chứ?
Da của Hàn Hiểu rất mềm và mịn, hôn lên đó có cảm giác như đang hôn bơ sữa. Trên người cô không có mùi nước hoa nồng nồng mà các cô gái thời thượng hay dùng, chỉ có hương chanh nhè nhẹ của xà bông còn lưu lại.
Một mùi hương rất nhạt nhưng quyến rũ.
Hàn Hiểu mất tự nhiên đẩy anh ra, cô mở to mắt, má ửng hồng, “Anh lại làm trò quỷ gì đấy?”
“Không.” Hình Nguyên đứng thẳng người lên, “Tôi chỉ bắt được một con quỷ.”
Hàn Hiểu trợn mắt nhìn anh, nhưng khi thấy ánh mắt như đang cười của anh, cô lại vội vàng nhìn tránh sang hướng khác. Mắt của Hình Nguyên rất đen và sâu khiến cô có cảm giác như đang thấy một con đường hut hút từ trên cao nhìn xuống, nếu không cẩn thận cô có thể bị rơi xuống đó.
Cô cảm thấy hơi chóng mặt.
Hình Nguyên cười nhỏ, lúc Hàn Hiểu đang do dự không biết có nên tiếp tục trợn mắt nhìn anh không, anh cúi người ghé sát vào tai cô hỏi nhỏ: “Hiểu Hiểu, thật ra cô cũng không ghét tôi đến thế, đúng không?”






Bộ phim lừa dối
Hàn Hiểu cảm thấy khi một người đàn ông hạ mình để đối xử tốt với một người phụ nữ, chỉ có thể dùng từ “đáng sợ” để miêu tả kết quả.
Một cô gái mặc bộ đồ ngủ màu trắng với mái tóc dài buông xõa bay qua cửa sổ, trong ánh sáng nhập nhoạng có thể nhìn thấy khuôn mặt xanh tái, khóe mắt và miệng đỏ lòm đầy máu...
Hàn Hiểu hét lên một tiếng, thuận tay ôm chặt lấy chiếc gối trên ghế sô pha và lao về phía Hình Nguyên, chạm vào đầu anh, “Tắt đi! Tắt đi!”
Hình Nguyên liếc nhìn cô, từ từ đưa tay dùng điều khiển tắt đĩa phim có tiếng hét của ma nữ. Anh cố gắng làm động tác thật chậm, lúc nhìn Hàn Hiểu, trên mặt anh vẫn như đang cười, dường như anh rất hài lòng vì có thể dọa cô sợ đến thế.
Thật ra, cô cũng không biết phải tỏ thái độ như thế nào trước mặt Hình Nguyên. Ngoài việc nghe theo lời người xưa dạy “không đánh kẻ đang vui” còn có một nguyên nhân khác, chưa bao giờ có ai chăm sóc cô cẩn thận chu đáo như thế. Không những nghĩ đến sở thích ăn uống của cô mà còn cẩn thận tìm hiểu xem cô thích gì... Hàn Hiểu cảm thấy khi một người