Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

?” Hình Nguyên rút tay lại, tảng lờ ánh mắt đề phòng của Hàn Hiểu, giọng điệu trở nên gay gắt, “Cô còn giở trò tuyệt thực sao? Cô làm thế cho ai xem?”
Nhắc đến chuyện này, Hàn Hiểu định thần lại, “Hình Nguyên, anh có ý gì? Tôi là tù nhân của anh sao?”
Ánh mắt của Hình Nguyên tối sầm, “Lại có tù nhân nào được chăm sóc và ưu đãi như cô sao?”
“Vậy đồng nghiệp của tôi đâu?” Hàn Hiểu biết thái độ không nhẫn nhịn của mình sẽ khiến anh ta không vui, nhưng bực bội trong lòng nhiều ngày nay, cô không thể kiềm chế cơn tức giận của mình nữa, “Anh nhốt chúng tôi ở đây, không những không gặp mặt nhau, điện thoại di động cũng bị thu mất. Anh không cảm thấy quá đáng sao?”
“Hình Nguyên!” Hàn Hiểu lo lắng. Nhiều ngày như vậy cô mới gặp được một người có thể nói chuyện, kết quả cô vẫn không thể hỏi rõ ràng. Chân cô bị băng bó, mu bàn tay vẫn còn cắm kim tiêm nên không sao động đậy được.
Mắt mở to nhìn Hình Nguyên bước ra khỏi phòng bệnh đầu không ngoảnh lại, không chịu được cảm giác bị bắt nạt suốt nhiều ngày nay, nước mắt cô chảy ra.
“Hình Nguyên, anh là đồ thần kinh!”
Không biết Hàn Hiểu khóc bao lâu, cho đến khi mệt quá cô mới ngủ thiếp đi. Khi mở mắt trời đã về chiều, căn phòng vẫn rất yên tĩnh, không khí nhuộm một màu vàng ấm áp.
Có thứ gì đó đè lên bụng cô, hơi nặng khiến cô không thở được. Hàn Hiểu nhìn xuống, cô mơ hồ thấy cánh tay với làn da đen của một người đàn ông, tay áo trắng của anh ta được xắn hai vòng.
Hàn Hiểu thấy đầu óc hơi mê muội, cô nhìn theo cánh tay, quay sang thấy khuôn mặt đang ngủ của Hình Nguyên gần như ghé sát mặt mình.
Hàn Hiểu cảm giác như có một tiếng nổ lớn trong đầu.
Trong ánh mắt đầy sự hãi của cô, Hình Nguyên mở mắt. Không phải là đôi mắt buồn ngủ nửa nhắm nửa mở mà là một đôi mắt đẹp lung linh khiến cơ thể cô bỗng nhiên trở nên căng thẳng.
Chân lông của Hàn Hiểu dựng đứng lên, một người phản ứng không nhanh nhạy như cô vẫn có thể cảm nhận rõ vẻ sát khí trong ánh mắt của người đàn ông này.
Hình Nguyên nhìn Hàn Hiểu, anh chớp mắt, ánh mắt trở nên dịu dàng, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong mềm mại, “Cô tỉnh rồi?”
Hàn Hiểu quá sợ hãi nên không có phản ứng gì.
Hình Nguyên đưa tay vuốt nhẹ má cô, “Đói không?”
Hàn Hiểu nghe thấy chữ “đói” mới định thần lại, nhớ ra mình chưa ăn bữa trưa nên cảm thấy bụng đói cồn cào.
Hình Nguyên rất tự nhiên tiến sát lại hôn lên má cô, “Ăn chút gì đó đi, đừng giận dỗi nữa. Đợi cô ăn no rồi, tôi sẽ nói cho cô biết.”
Giọng điệu thân mật bất ngờ khiến cho Hàn Hiểu nổi da gà khắp người, cô có cảm giác như sắp phát khùng, “Hình Nguyên, anh không bình thường một chút được sao? Rốt cuộc anh muốn chơi trò gì?”
Hình Nguyên ngồi dậy, nghiêng đầu lười biếng nhìn cô rồi cười, “Tôi là người thật thà, tôi có thể chơi trò gì được?”
Hàn Hiểu lườm anh, “Làm sao tôi biết được? Tôi và anh không quen biết nhau!”
“Không sao,” Hình Nguyên cười tỏ vẻ không quan tâm, “Điều chúng ta cần không phải là thời gian sao? Dần dần sẽ quen thôi. Bây giờ ăn cơm đã, tôi cũng đói rồi. Muốn ăn đồ Trung Quốc hay đồ tây?” Không đợi Hàn Hiểu trả lời, anh đã đưa tay ấn nút trên đầu giường.
Cửa phòng mở ra, có một người thanh niên rất quen mặt bước vào.
Hình Nguyên cười, dặn dò cậu ta: “Đem cơm tối vào, đem cả suất của tôi đến.”
Cậu thanh niên đáp một tiếng đồng ý rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Bỗng nhiên Hàn Hiểu nhớ ra cậu ta chính là người ngày ngày đem hoa đến tặng thời gian trước, có vẻ là một người giúp việc thật sự...
“Đang nghĩ gì thế?” Hình Nguyên đỡ cô ngồi dậy, lấy hai chiếc gối đệm trên ghế sô pha kê lưng cho cô.
“Tôi đang nghĩ...” Hàn Hiểu nhìn anh, quyết định nhún nhường để có được câu trả lời, “Rốt cuộc đây là đâu?”
“Đơn giản.” Hình Nguyên liếc nhìn cô, cười hơi ranh mãnh, “Cô ngoan ngoãn ăn hết cơm, còn nữa... lúc nói chuyện với tôi không được tức giận, tôi sẽ nói tất cả cho cô biết.”






Trò quỷ
Mặc dù được người khác hiểu là chuyện tốt, nhưng nếu đó không phải là người cô hy vọng, tất cả những điều này sẽ mất đi ý nghĩa.
Một bát mỳ bốc hơi nghi ngút được đẩy lại trên bàn khiến La Thanh Phong đang ngồi thẫn thờ giật mình, điếu thuốc lá đang kẹp trong tay anh suýt rơi xuống bàn. Ngẩng đầu lên, anh thấy bà Hàn đang nhìn anh chăm chú.
“Sao thế ạ?” La Thanh Phong nhìn bà Hàn rồi nhìn ông Hàn, “Thức ăn không hợp khẩu vị sao?”
Bữa trưa ăn món ăn Tương là do bà Hàn đề nghị, La Thanh Phong chỉ nghe Thôi Hạo giới thiệu nhà hàng “Tương thiên hạ” là nhà hàng nấu các món Hồ Nam, anh chưa từng đến đây ăn. [Tương: Tên gọi khác của tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc”'>
Bà Hàn ngạc nhiên nhìn về phía có tiếng nói.
Người phụ nữ gọi tên La Thanh Phong tầm tuổi của bà nhưng ăn mặc trang điểm chải chuốt hơn, chỉ có điều thái độ rất nghiêm khắc. Bên cạnh bà ta là một cô gái trẻ xinh đẹp đang cau mặt nhìn La Thanh Phong. Trong ánh mắt của hai người đó đều hiện lên vẻ phẫn nộ không thể lý giải được.
Bà Hàn do dự nhìn La Thanh Phong, “Hai v