Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
ắng chịu đựng, cố gắng che giấu, cố gắng giả vờ, chẳng qua là muốn cùng Cố Hạo Ninh sống cuộc đời yên ấm, cô chỉ mong anh được khoẻ mạnh, yên vui thôi. Cô đã từ bỏ tình yêu của anh, từ bỏ tất cả sự ấm áp và ánh sáng của mình, nhưng tại sao ông trời vẫn tàn nhẫn thế này? Tại sao đến cả niềm hy vọng mong manh cuối cùng của cô ông trời cũng cướp mất? Tại sao bắt cô trơ mắt đứng nhìn anh từng chút từng chút hủy hoại mạng sống ngay trước mặt nhưng cô chỉ có thể bó tay bất lực?
Cô chật vật lắc đầu, cảm thấy trước mắt tối sầm, toàn thân lạnh buốt, tựa như có ai đó cầm búa giáng mạnh xuống con tim rồi nghiền nát nó thành bột, đau đớn đến mức hơi thở run rẩy từng hồi.
“Lâm Nhược Kỳ!”
Giang Hàn Phi kéo giật cánh tay cô xuống, những dấu răng sâu hoắm hằn rõ trên mu bàn tay cô, thành những vệt đỏ đến rợn người, con tim Giang Hàn Phi phút chốc run bật, anh tức thì chẳng nói chẳng rằng kéo ngay Lâm Nhược Kỳ đi vào trạm y tá.
“Bác sĩ Giang?”
Lưu Dung đang trực bên trong, thấy Giang Hàn Phi kéo một người xồng xộc bước vào, định hỏi có chuyện gì thì Giang Hàn Phi đã vội vàng cất tiếng: “Cồn, băng gạc!”
“Ô! Có ngay đây!” Lưu Dung hối hả mang cồn và băng gạc đến.
Nhân lúc Giang Hàn Phi giúp Lâm Nhược Kỳ xử lý vết thương, Lưu Dung lén quan sát gương mặt giàn gụa nước mắt của Lâm Nhược Kỳ, trong lòng không khỏi tò mò, cô gái này là gì của Giang Hàn Phi? Sao lại có thể khiến một người trước nay luôn khoan thai, lãnh đạm như bác sĩ Giang lo lắng thế kia?
“Không cần băng gạc đâu.” Giang Hàn Phi xử lý xong vết thương, đang chuẩn bị băng lại thì Lâm Nhược Kỳ rụt tay về, khản giọng nói.
Giang Hàn Phi ngẩng đầu nhìn Lâm Nhược Kỳ, tay vẫn dừng giữa chừng, lát sau mới chậm rãi đặt xuống.
“Có vẻ cũng không nghiêm trọng lắm, chị thoa chút thuốc nhé!” Lưu Dung thò đầu qua nhìn một cái, phá tan bầu không khí câm lặng, lấy thuốc thoa cho Lâm Nhược Kỳ. “Đừng để bị dính nước, phải chú ý giữ vệ sinh. Nếu nhà có băng gạc cá nhân, cũng có thể dùng được.”
“Cảm ơn!”
Lâm Nhược Kỳ cúi gằm mặt, loáng thoáng nói câu cảm ơn rồi vội vàng rời khỏi phòng y tá trực.
“Bác sĩ Giang, cô ấy là ai? Bạn anh à?” Lưu Dung cuối cùng không nén được lòng hiếu kỳ, cất tiếng hỏi.
“Cũng có thể xem là vậy!” Giang Hàn Phi khẽ mím môi, đôi mày vô thức nhíu lại, rồi anh xoay gót bỏ đi, trong đầu vẫn ngập tràn dáng vẻ như muốn sụp đổ của Lâm Nhược Kỳ ban nãy.
Bước ra khỏi phòng y tá, Lâm Nhược Kỳ kéo tay áo xuống, cố gắng che đi vết thương trên mu bàn tay rồi chậm rãi đi vào phòng bệnh của Cố Hạo Ninh.
“Hạo Ninh, tại sao anh không chịu nằm viện để kiểm tra?”
Cô từ từ lê bước đến bên giường bệnh của Cố Hạo Ninh, hít sâu một hơi, cố gắng dịu giọng, đang lộ vẻ mặt thật tự nhiên.
“Hết thuốc chữa rồi.”
Cố Hạo Ninh chầm chậm xoay đầu qua. Trên gương mặt tiều tụy kia, đôi mắt anh sâu hút, tĩnh mịch như màn đêm, chẳng vương chút ánh sáng.
Không ngờ, anh lại bình tĩnh đến vậy, thậm chí còn nhẹ nhõm vì thỏa mãn. Dường như kết quả này là ước nguyện mà anh đã chờ đợi và mong mỏi từ rất lâu, bây giờ cuối cùng đã có thể thành hiện thực.
Vẻ hờ hững ấy như một cay kim sát đầy ớt cay đâm mạnh vào vết thương vốn đã bê bết máu của cô. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những ngụy trang và che giấu đều dụp đổ tan tành, cô gần như gào lên: “Không! Ai bảo hết thuốc chữa! Ai bảo hả! Không thể nào!”
Cố Hạo Ninh im lặng nhìn Lâm Nhược Kỳ la hét thất thanh, cúi đầu, nơi đáy mắt thoáng xao động.
Là bản thân anh muốn từ bỏ.
Nếu chết đi, liệu sẽ gặp được Tiểu Phong chăng?
Đã quá lâu rồi, nỗi cô độc vô bờ cùng sự chờ đợi bất tận gặm nhấm trái tim anh, thực sự quá mệt mỏi rồi!
Nếu có thể dùng mạng sống để đổi lấy cơ hội được trùng phùng với Tiểu Phong, tại sao lại không làm chứ? Giữa sống trong tuyệt vọng và chết trong tràn ngập sự hy vọng, anh thà chọn cái sau.
“Hạo Ninh, đừng từ bỏ! Em cầu xin anh, đừng từ bỏ! Bác sĩ nói chỉ cần anh nhập viện, chỉ cần anh tiếp nhận điều trị, sẽ có thể khỏe lại thôi! Em đã mất tất cả, không người thân, không bạn bè, em chỉ còn anh, chỉ còn anh mà thôi! Em cầu xin anh, anh đừng buông tay, đừng buông tay, được không, được không hả anh…”
Lâm Nhược Kỳ quỳ xuống bên giường của Hạo Ninh, siết chặt bàn tay anh. Cô òa khóc nức nở, tựa như toàn bộ không khí trong lồng ngực đều bị rút cạn nhưng vẫn cố sức cầu xin như người sắp chết đuối cố túm lấy hy vọng cuối cùng, hoàn toàn vứt bỏ sự tôn nghiêm, chỉ còn lại nỗi đau khắc cốt ghi tâm cùng thái độ nhún nhường hạ mình đến cùng cực.
Nhìn dáng vẻ suy sụp của Lâm Nhược Kỳ, nỗi chán nản ẩn trong mắt Cố Hạo Ninh dần phai nhạt. Dẫu sao anh và cô đã quen biết, kề cận bên nhau gần ba mươi năm, dẫu sao cô cũng là người vợ mà anh đã đầu ấp tay kề suốt gần mười năm qua. Khẽ khàng xoa nhẹ tay cô, giọng Cố Hạo Ninh ôn tồn pha chút áy náy: “Nhược Kỳ, anh rất xin lỗi vì những tổn thương gây ra cho em, anh nợ em. Anh không thể mang hạnh phúc đến cho em, có lẽ anh ra đi, đối với em cũng là một việc tốt.”
“Không, không phải, không phải như vậy…” Lâm Nhược Kỳ lắp bắp nó