Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

đi, đã thật sự rời bỏ anh rồi.
Anh luôn cảm thấy em như vẫn đang ở bên anh. Hễ nhắm mắt lại, anh liền trông thấy em đứng mỉm cười trước mặt, nói Bruges đẹp lắm, nói rằng em thích Baggio, nói rằng pizza ở Rome là ngon nhất… Tiểu Phong, em vẫn chưa rời đi, đúng không? Em chắc chắn vẫn đang ở bên anh, đúng không?
Em xem, giờ anh đã sẵn lòng viết nhật ký ở trên này, anh sẽ không bảo em ngốc nữa, em đã đọc chưa? Tiểu Phong, anh nhớ em lắm, em đừng rời xa anh, rõ ràng em đã hứa với anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh mà, em có thể cảm nhận được nỗi mong nhớ khắc khoải trong anh, đúng không? Em luôn nói muốn anh được hạnh phúc, thế em trở về bên anh được không? Những ngày không có em, sao anh hạnh phúc được chứ? Tiểu Phong, em hãy quay về, quay về đi…”
Em ở đây, Hạo Ninh, em vẫn luôn ở đây, vẫn luôn bên anh mà! Bàn tay Lâm Nhược Kỳ run rẩy, gần như không nắm được chuột. Cô lần lượt click mở hết nhật ký này đến nhật ký khác, từ ngày thứ bảy sau khi cô rời đi, đến tận bây giờ, hầu như ngày nào Cố Hạo Ninh cũng viết, từng câu từng chữ như rỉ máu, đau thấu tim can.
Cuối cùng cô mới biết, dưới vẻ ngoài trầm tĩnh kia của Cố Hạo Ninh ẩn chứa biết bao đau khổ và bi thương. Thì ra suốt bấy lâu nay, anh vẫn luôn sống trong nỗi tuyệt vọng và buốt giá khôn cùng, những day dứt và đớn đau thấu xương cùng niềm nhung nhớ lẫn hối hận chưa một ngày thôi dằn xé trái tim anh.
Cô đọc những dòng chữ như ngâm giữa ngày đông thấm đượm rét buốt, nước mắt lã chã tuôn rơi, lòng đau như cắt. Cuối cùng, cô nhấp mở bài cuối cùng, cũng chính là nhật ký mà Cố Hạo Ninh viết tối qua.
“Tiểu Phong, hôm nay là ngày thứ 138 từ khi em ra đi. Bây giờ đã là cuối tháng Hai, sắp đến tháng Ba rồi nhưng anh luôn cảm thấy mùa xuân vẫn chưa hề đến.
Tiểu Phong, em đã ra đi hơn bốn tháng rồi. Có lúc, anh những tưởng em đã ra đi rất lâu, lâu đến nỗi anh quên mất những cảm giác ấm áp và hạnh phúc xưa kia là như thế nào. Nhưng nhiều khi, anh lại cảm thấy em chỉ mới vừa rời khỏi, không, không, em chưa hề rời đi, ánh mắt, nụ cười của em vẫn hiển hiện rõ nét trước mắt anh, bóng dáng của em dường như xuất hiện khắp mọi nơi.
Đi ngang qua Pizza Hut, anh liền nhớ đến món pizza mà em thích, trông thấy trang sức hình lá phong, kỷ niệm tặng em trâm cài áo lần trước lại ùa về trong anh. Ăn cháo hạt kê lại nhớ đến hình ảnh em tủm tỉm cười bưng đến cho anh bữa sáng nóng hổi lúc ở châu Âu, còn nữa, những lúc xem bóng đá, anh lại nhớ dáng vẻ hớn hở đầy say mê phấn khích của em khi kể về Baggio… Tiểu Phong, anh biết anh không thể vĩnh viễn sống trong quá khứ, nhưng hiện tại và tương lai không có em, đối với anh liệu còn ý nghĩa gì?
Tiểu Phong, suốt bốn tháng qua anh đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Anh không chỉ hoài niệm về quá khứ của chúng ta mà còn nghĩ đến cuộc hôn nhân của anh và Lâm Nhược Kỳ. Hiện tại, hình như anh đã không còn hận cô ấy nhiều, kỳ thực, cô ấy cũng là một kẻ bị hại. Trong chuyện này, người sai nhiều nhất chính là anh.
Khi anh bảo muốn ly dị, chắc Nhược Kỳ tuyệt vọng lắm. Có lẽ cô ấy từng thực sự yêu anh nhưng anh lại không thể xử lý tốt quan hệ giữa mình và cô ấy, dẫn đến kết quả cô ấy dùng phương pháp cực đoan nhất, còn anh cũng nhận lấy sự trừng phạt nghiêm khắc nhất.
Tiếc là, khi anh hiểu ra thì đã quá muộn, dù hối hận đến đâu cũng không đổi trả lại được mạng sống của em. Còn Lâm Nhược Kỳ, Tiểu Phong à, có lẽ em không tin, Nhược Kỳ bây giờ đã thay đổi nhiều lắm. Cô ấy không còn quá ích kỷ, quá ngang ngạnh như trước kia, thậm chí còn có chút dịu dàng, nhẫn nhịn như em.
Thế nhưng Tiểu Phong à, em biết không, anh muốn thà cô ấy không thay đổi, thà cô ấy đừng hạ mình nhún nhường, đừng âm thầm chịu đựng, gắng gượng chống đỡ như vậy. Bởi vì anh không có cách nào khiến cho cô ấy hạnh phúc, dù cô ấy đang đóng kịch để níu kéo cuộc hôn nhân này hay thực sự muốn thay đổi bản thân đều không còn quan trọng nữa. Cuộc hôn nhân của bọn anh đã trở thành nấm mồ rồi. Có lẽ rời xa anh, cô ấy sẽ gặp được một người thực sự yêu thương mình, còn anh, không thể cho cô ấy hạnh phúc, cũng chẳng muốn cô ấy tuẫn táng theo nỗi cô độc và tuyệt vọng nơi anh.
Tiểu Phong, anh chỉ muốn lặng thầm ở cạnh em, cho đến ngày anh có thể đi tìm em.”
Cô ngẩng đầu, nụ cười chậm rãi nở trên môi.
Thì ra, thực sự có cảm xúc ngọt ngào trong tuyệt vọng đến nhường này.
Hạo Ninh, không ngờ tình cảm anh dành cho Tiểu Phong lại sâu đậm biết bao. Nhưng sự cố chấp ấy cũng định trước rằng, giữa hai chúng ta sẽ không bao giờ có tương lai.
Như có ngụm máu cuộn trào nơi cổ họng khô khốc vị tanh dâng lên miệng, lồng ngực đau buốt đến vỡ tung thành trăm mảnh, máu chảy đầm đìa.
Thì ra đau khổ nhất trên đời không phải là cảnh sinh ly tử biệt, cũng chẳng phải tình yêu không được đền đáp, mà là rõ ràng hai người yêu nhau nhưng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn tình yêu ấy trở thành lời nguyền cay độc nhất, nỗi đau sâu sắc nhất, ngày ngày giày vò đớn đau.






Tai Bay Vạ Gió
Sáng sớm, nhạc chuông trong trẻo


Insane