Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.

n nước mắt chực trào nơi đáy mắt nhưng vẫn không sao ngăn được cơn đau nhói buốt kia không ngừng xâm chiếm cõi lòng. “Có thể để em qua đó nói một câu không?”
“Được!” Cố Hạo Ninh khẽ gật đầu, cùng Vu Tiểu Phong đi qua bên đó.
“Tu me manqueras.” Đứng trước Chiếc Miệng Sự Thật, Vu Tiểu Phong chầm chậm đưa tay mình vào chiếc miệng há rộng của bức tượng, dịu dàng nói.
Cô biết Cố Hạo Ninh nghe không hiểu, câu này là cô dành cho bản thân mình. Cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn kia từ ngón tay lan dần đến đáy lòng, như muốn đóng băng tất cả.
Cuối cùng... đã đến hồi kết.
Khóe môi gắng gượng nhướn cao, cô dường như vận dụng hết mọi sức lực chỉ để nở nụ cười cuối cùng của cuộc đời này. Ánh nắng rực rỡ rọi vào đôi mắt cười cong cong của cô. Cô ngẩng cao đầu để nước mắt chảy ngược vào tim...
Hạo Ninh, chúng ta không thể gặp lại nữa... Hạo Ninh, tu me manqueras...
Nhìn đôi mắt nhòa lệ cùng nụ cười rạng ngời của Tiểu Phong, Cố Hạo Ninh đớn đau đến tê dại, nỗi đau thương mà cô đang cố đè nén, nỗi tuyệt vọng đang cực lực kiềm chế kia, sao anh lại không hiểu? Anh đâu có khác gì? Anh không dám hỏi Tiểu Phong câu đó có nghĩa là gì, anh chỉ biết hai người sắp phải chia ly, hai người rốt cuộc cũng chỉ còn cách chia xa. Có những người, những lời nói, suốt cuộc đời này, cả hai vĩnh viễn chỉ có thể chôn chặt dưới đáy lòng. Tiểu Phong, Tiểu Phong, tiếc rằng ta không gặp lúc chỉ hồng chưa xe, nếu có kiếp sau, nguyện cho đôi ta có thể gặp nhau sớm hơn, sớm hơn...






Trùng Phùng
Kể từ lần chia tay Cố Hạo Ninh ở Rome, Ý trở thành nơi cấm kỵ trong lòng Vu Tiểu Phong. Sau đó, cô cũng từng nhiều lần làm hướng dẫn viên cho các đoàn du lịch, đặt chân qua rất nhiều nơi ở châu Âu, chỉ duy nhất Rome, cô không quay lại lần nào.
Cô ngỡ rằng, cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Cố Hạo Ninh, mãi đến buổi chiều tươi đẹp hôm ấy.
“Tiểu Phong?”
Vu Tiểu Phong vừa bước ra từ quán bar Phong Tình, một tiếng gọi vừa quen và lạ chợt lướt qua tai, pha lẫn chút mừng rỡ ngỡ ngàng và kích động.
“Đừng gọi anh là Giám đốc Cố, giờ chúng ta đã không còn là cấp trên và nhân viên nữa rồi.” Cố Hạo ninh nói dứt lời, giọng điệu khô khốc. “Em về nước từ lúc nào? Đã tìm được công việc chưa?”
“Em về đây từ năm ngoái. Giờ em đang làm trợ lý nghiệp vụ cho một công ty của Pháp.”
“Ồ, sau đó em vẫn đi làm thêm khi còn bên Pháp chứ?”
“Dạ có, sau đó em từng đến Provence hái nho, rửa bát trong nhà hàng, còn làm phiên dịch cho mấy đoàn khách du lịch.” Nhắc đến những việc làm thêm, cô thoải mái hơn hẳn, từ tốn kể.
“Thật à? Em đã đi những đâu nữa? Đặt chân khắp châu Âu rồi chứ?” Cuối cùng cảm xúc trong lòng như đã lắng dịu, Cố Hạo Ninh khởi động xe, vừa lái đến phố Đông Hoa vừa hỏi.
“Chắc cũng gần vậy. Sau đó em có đến Cologne lần nữa, còn trèo lên đỉnh tháp nhà thờ lớn Cologne nữa đó!” Vu Tiểu Phong mỉm cười, gò má ửng hồng.
“Thật sao? Cái cầu thang dốc đứng ấy, em thực sự đã trèo lần thứ hai à? Ngắm được phong cảnh trên đỉnh tháp chưa?”
“Ngắm rồi nhưng lúc đó cảnh vật đều bị bọc lại bởi dây thép gai, cảm giác cũng chẳng có gì đặc biệt.” Cô âm thầm đè nén nỗi buồn dâng trong tim. Lần đó, cô vốn định ôn lại cảm giác hoài niệm kia nhưng chỉ còn lại nỗi hụt hẫng. Thì ra, quan trọng không phải là phong cảnh mà chính là người cùng cô ngắm phong cảnh.
“Còn nước Ý, sau đó em có đến nữa không? Anh còn nhớ lần trước em bảo pizza ở Rome là ngon nhất, nhất định sẽ đến đó làm hướng dẫn viên du lịch.” Nhắc đến Rome, tay Cố Hạo Ninh khẽ run rẩy, nơi đó là nơi mà anh và cô chia tay nhau…
“Không, sau đó em không đến Rome thêm lần nào. Em không muốn đến nơi đó lần nữa...” Vu Tiểu Phong khẽ nói, cô mãi mãi không sao quên được, ngày hôm đó, trước “Chiếc Miệng Sự Thật”, lần đầu tiên cô đã nói ra tình yêu của mình nhưng cũng từ đó chôn chặt mối tình ấy sâu tận đáy lòng... Trái tim như bị một con dao cùn cứa qua cứa lại, hết lần này đến lần khác, đau đớn biết bao, đến mức cô không thở nổi...
Còn Cố Hạo Ninh chỉ lặng im, anh không biết nên nói gì để an ủi Tiểu Phong, trong lòng anh đau buốt không thôi. Hai năm nay, từ khi cha mẹ vợ qua đời, Nhược Kỳ bèn xem anh như chiêc phao duy nhất giữa dòng thác lũ, càng lúc càng dựa dẫm vào anh và trở nên điên dại, hễ không vừa ý là ném đồ đạc, đánh chửi, công thêm tình cảm thương xót của cha mẹ anh dành cho cô nên đến cả chỗ để kể khổ anh cũng không có, chỉ có thể đau khổ nhẫn nhịn. Đêm khuya khi những giấc chiêm bao tìm đến, trong đầu anh cứ nhớ về bóng hình mỏng manh, yếu đuối kia cùng những kỷ niệm ấm áp, tĩnh lặng trong chuyến đi châu Âu đó, chỉ có như thế, anh mới có thể cảm nhận được một chút hơi ấm và niềm an ủi, vơi bớt đi nỗi trống vắng và buốt giá...
Trong khoang xe lặng ngắt như tờ, hai người đều không dám chạm vào những hồi ức đớn đau đến xé lòng ấy, chỉ buồn bã chìm trong thinh lặng, mặc cho nỗi im ắng sâu thương chầm chậm đông đặc.
“Đến nơi rồi, cảm ơn anh!” Cố Hạo Ninh dừng xe trước cửa cao ốc Gia Nguyên, Vu