Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

hông ngừng đan xen hiện lên trong đầu, gương mặt hiền dịu như nước của Tiểu Phong, nụ cười rạng rỡ tựa ánh mặt trời của Nhược Kỳ, niềm vui, nỗi đau, sự ngơ ngác, bi thương… Những cảm xúc của anh cứ lên xuống chìm nổi theo tiếng nhạc êm ái, trầm bổng…
Cố Hạo Ninh thờ ơ nhìn đằng trước, cần gạt xe đảo qua đảo lại một cách máy móc, từng giọt nước mưa lại tí tách rơi xuống kính chắn gió, tầm mắt bỗng chốc ướt nhoà. Chập chờn lại chắp nối chập chờn. Những dĩ vãng chồng chất ấy ùn ùn kéo đến rồi lãng đãng trôi qua, nhạt nhoà. Giai điệu quen thuộc vẫn ngân vang bên tai nhưng chung quy cảnh còn, người đã mất, dẫu hồi tưởng cũng chỉ hoài công.
Từ radio, tiếng nói ngọt ngào đến phát ngấy của phát thanh viên lại lần nữa cất lên: “Có câu “trăm năm một kiếp chung thuyền, nghìn năm một kiếp nên duyên vợ chồng”. Có thể gắn bó, nương tựa vào nhau mười năm, quả thật cũng đáng để hoài niệm và quý trọng, chúng tôi xin chúc cô Diệu và chồng mình có thể tiếp tục hạnh phúc bên nhau, cùng nắm tay nhau đến đầu bạc răng long, cũng hy vọng mọi cặp vợ chồng trên đời đều mãi mãi đùm bọc yêu thương, hạnh phúc trọn đời!”
Khoé môi Cố Hạo Ninh khẽ cong lên, “đùm bọc yêu thương, hạnh phúc trọn đời”, cái kết viên mãn ấy là điều mà tất cả mọi người đều hy vọng anh mang đến ư?
Yesterday once more, ngày xưa ấy đã quay về một lần nữa, liệu anh còn có sự lựa chọn nào khác ư?
Tay anh thoắt đảo một vòng vô lăng, xe đột ngột phanh két trước cao ốc thương mại quốc tế. Tấm pa nô quảng cáo cực lớn của Dior dưới cơn mưa tầm tã vẫn xa hoa và tráng lệ.
“Sao về trễ vậy? Cơm nước đều nguội cả rồi, để mẹ đi hâm nóng!” Cố Hạo Ninh vừa bước vào nhà, mẹ anh liền đon đả ra đón. “Hạo Ninh à, không phải mẹ nói con, mưa lớn thế kia, con cũng không đi đón Nhược Kỳ. Nó không mang theo ô, phải lội bộ từ trạm xe về nhà, toàn thân ướt sũng! Haizz, sức khoẻ nó vốn chưa hoàn toàn hồi phục, giờ lỡ mà đổ bệnh nữa thì khốn!”
Những câu phàn nàn của mẹ khiến đầu Cố Hạo Ninh càng lúc càng cúi thấp. Anh cởi áo khoác, đi vào bếp, lấy ra một bịch rễ bản lam[1'>, cho vào cốc, rót nước nóng, lặng thinh dùng thìa khuấy đều.
[1'> Một vị thuốc giúp thanh nhiệt, giải độc, lợi yết hầu.
“Con sao hả? Cảm rồi à?” Bà lo lắng nhìn con, định giơ tay sờ thử trán nhưng anh né đi.
“Là con pha cho Nhược Kỳ.” Cố Hạo Ninh chậm rãi nói, rành rọt từng từ.
“Con trai ngốc, biết thương vợ rồi à? Còn cần con nói sao? Nó vừa về tới là mẹ pha cho nó một cốc rồi.”
Bàn tay đang khuấy dừng lại, Cố Hạo Ninh khẽ mím môi. Tay cầm cốc, anh ngửa cổ tu ừng ực, dòng nước nóng hổi trôi thẳng xuống lồng ngực, hung hãn dằn nỗi buồn bực đắng nghẹn nơi cổ họng xuống dưới đáy lòng.
Ăn cơm xong, Lâm Nhược Kỳ giúp mẹ thu dọn bát đũa rồi đi vào phòng, thấy tủ ở đầu giường có đặt một chiếc hộp được gói ghém tinh tế.
“Đây là quà anh tặng em, em xem thử có thích không.” Cố Hạo Ninh cầm sách, lưng tựa vào đầu giường, nói với Lâm Nhược Kỳ.
“Quà?” Lâm Nhược Kỳ hơi ngạc nhiên.
“Hôm nay chẳng phải là kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng ta đó sao?” Cố Hạo Ninh nhướn mày, không phải trước kia Lâm Nhược Kỳ luôn xem trọng ngày này lắm sao?
“Mười năm ngày cưới…” Lâm Nhược Kỳ ngẩn người, trong tích tắc, đôi mắt sáng rỡ phụt sẫm tối như bầu trời đêm.
Cô từ từ mở giấy gói, bên trong là lọ nước hoa Dior Poison. Lọ nước hoa được thiết kế với dáng thuôn hoàn mỹ, như một đoá hoa tuyệt đẹp nở rộ nằm giữa lòng bàn tay. Thân lọ mát lạnh toả sắc tím dìu dịu, tựa như chất độc dược sắc lạnh, đâm vào lòng bàn tay cô nhói buốt, cơ hồ không cầm chắc.
Thấy Lâm Nhược Kỳ cầm lọ nước hoa hồi lâu không mở ra, Cố Hạo Ninh nhướn mày. “Không thích loại nước hoa này à? Hay để anh đổi lọ khác?”
“Không, không cần. Em… em giờ không thích xức nước hoa lắm.” Lâm Nhược Kỳ hoảng loạn cất chiếc lọ vào hộp, nhẹ giọng nói. “Cảm ơn anh!”
Trong bóng đêm, Cố Hạo Ninh lặng lẽ nằm trên giường. Lâm Nhược Kỳ xoay lưng về phía anh. Tiếng ho nghẹn trong lồng ngực, gắng gượng nén xuống không dám bật ra như cây kim dài, chầm chậm đâm sâu vào trái tim anh.
Rốt cuộc anh có thể cho cô được gì đây? Cố Hạo Ninh thở dài, tay lần vào trong chăn của Lâm Nhược Kỳ, xoay người cô lại ôm cô vào lòng. Cô nhắm chặt mắt nhưng vẫn không kiềm được lệ nhoà ướt mi. Hơi ấm quen thuộc này đã rời xa cô quá lâu, quá lâu rồi, ngỡ như đã phải chờ đợi suốt một kiếp nữa đằng đẵng. Nhưng hôm nay, trong ngày đặc biệt này, rốt cuộc cô nên dùng thân phận nào để đối diện với nó? Trong lòng anh, cô rốt cuộc là Tiểu Phong hay Nhược Kỳ?
Anh mở mắt, nhìn ánh trăng leo lét treo lơ lửng ngoài cửa sổ, toàn thân như chìm trong lạnh lẽo, buốt giá. Bao nỗi đau xót và buồn thương cứ trào lên, dâng đầy lòng anh, lặp đi lặp lại chỉ một câu: “Tiểu Phong, xin lỗi em!”






Sóng Ngầm
Lại là một ngày mưa rả rích, Cố Hạo Ninh đã nói sẽ đến đón Nhược Kỳ tan ca. Xe vừa đến trước toà nhà công ty cô, đã thấy cô chạy ra.
“Đợi lâu lắm à?” Cố Hạo Ninh nhàn nhạt hỏi.
“Không. Em sợ anh khó t


Polaroid