Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.

ìm chỗ dừng xe, thấy anh đến, liền nhanh chân chạy ra.” Lâm Nhược Kỳ vội giải thích.
Cố Hạo Ninh nhướn mày, đạp chân ga. Anh nhớ có lần mình đã phải đợi Lâm Nhược Kỳ suốt một tiếng ngay trước cổng công ty cô. Sau tai nạn, tính cách của cô dường như đã thay đổi rất nhiều.
“Phải đó! Hạo Ninh, cha thấy Nhược Kỳ bây giờ thực sự đã rất hiểu chuyện. Con phải trân trọng, sau này hai vợ chồng sống đầm ấm với nhau. Đừng có phạm lỗi lầm nữa!” Cha anh cũng thiết tha khuyên bảo.
Hạo Ninh ngẩng đầu, nhìn sắc mặt đầy vẻ mong đợi của cha mẹ, hít sâu một hơi, mím môi rồi gượng nở nụ cười nhàn nhạt. “Con biết rồi. Con sẽ đối tốt với cô ấy.”
Nụ cười vui mừng nở rộ trên gương mặt ông bà Cố. Tay Cố Hạo Ninh vịn vào lưng sofa, ngón tay hơi run rẩy.
Buổi tối, hai người nằm trên giường, đột nhiên cô dè dặt nói: “Hạo Ninh, nếu chúng ta đi Maldives, ta mang theo chút mì ăn liền nhé?”
“Mang mì ăn liền?” Cố Hạo Ninh xoay người qua, đối mặt với Lâm Nhược Kỳ.
Cô cúi đầu, ấp úng: “Đồ ăn bên đó chẳng phải đều toàn thêm bột cà ri sao? Lại không thể mang nồi cơm điện theo để tự nấu, em sợ ăn không quen.”
“Ăn không quen? Lần trước chẳng phải em thích ăn lắm sao?” Cố Hạo Ninh nhướn mày, anh còn nhớ rõ, lần trước khi đến Maldives, Lâm Nhược Kỳ thích mê những món có bột cà ri.
“Lần trước? Lần trước chưa ghép thận mà. Bây giờ… chẳng phải chúng ta nên chú ý ăn uống hơn sao?”
Hai chữ ghép thận khiến Cố Hạo Ninh rùng mình, anh nhàn nhạt đáp: “Em muốn thì cứ mang.”
“Được! Thế mai em ra siêu thị, mua mấy gói mì ăn liền.”
Nói rồi, Lâm Nhược Kỳ nhắm mắt lại, một lát sau, nhịp thở của cô đều đều, chậm rãi như đã ngủ say.
Trong bóng đêm, Cố Hạo Ninh lặng lẽ nhìn Lâm Nhược Kỳ, những nghi hoặc trong lòng càng lúc càng tăng. Anh nhớ lần đi Maldives trước, anh muốn mang mì gói theo, liền bị Lâm Nhược Kỳ mắng một trận té tát, hành lý thì nhét đầy quần áo và mỹ phẩm của cô. Tại sao lần này cô thay đổi nhiều thế? Muốn mang nồi cơm điện, không thích ăn cà ri, mang mì gói… Cô đang cố tình chiều theo ý anh ư?
Nghe nhịp thở đều đặn của Lâm Nhược Kỳ nằm bên cạnh, có lẽ cô đã ngủ say rồi. Anh chầm chậm lật chăn, bước xuống giường, khẽ khàng lấy laptop ra khỏi túi, đi vào phòng tắm. Anh mở máy, copy tất cả từng bản word mà mình đã ghi chép khi nằm trong viện, đăng lên blog. Khi đăng ghi chép của hôm biết được Nhược Kỳ là người hiến thận, tay anh thoáng dừng lại. Bên tai lại vang lên lời van xin nhún nhường đến cùng cực của cô: “Hạo Ninh, đừng bắt em rời khỏi, được không?”
Cố Hạo Ninh nhắm mắt lại, siết chặt thành nắm đấm, cảnh tượng đỏ rực màu máu kia, cơ thể trắng nhợt và giá lạnh của Tiểu Phong nằm gục bất động trong vòng tay anh, lần nữa hiện rõ trước mắt… Lồng ngực đau nhói, như muốn thiêu rụi tất cả thành tro tàn.
Những móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay muốn rỉ máu. Trong tim như có một con dao cùn không ngừng cứa, mỗi hơi thở đều đau đớn đến run rẩy…
Sao anh có thể quên được? Quá khứ lẫn người con gái tên Tiểu Phong ấy, sao anh quên được kia chứ?
Tiểu Phong, liệu em có trách anh? Vốn tưởng rằng, chí ít anh có thể giữ gìn cho đôi ta tình cảm này, nào ngờ giờ đây, điều anh có thể làm là cùng với Nhược Kỳ, “hạnh phúc” trọn đời.”
Anh nhắm nghiền mắt nhưng vẫn không ngăn được những giọt lệ nóng hổi trào ra. Màn hình laptop lập loè toả ánh sáng nhàn nhặt giữa đêm lạnh như đang giễu cợt thế giới đầy mỉa mai này.






Maldives

“Đẹp quá!”
Lâm Nhược Kỳ đứng bên bờ biển, chầm chậm ngẩng đầu, hai tay dang rộng đón những làn gió biển mát rượi ùa tới.
Ngoài kia, từng cơn sóng dịu dàng vỗ về bờ cát trắng. Đại dương trải dài bao la với những gam màu xanh lam khác biệt trùng trùng điệp điệp biến hoá tuyệt diệu. Chốc chốc có đàn hải âu nhàn nhã tung cánh bay lượn trên mặt biển, đôi cánh trắng muốt, chao nghiêng giữa những tia nắng vắng rực, tạo nên khung cảnh quyến rũ, nên thơ.
Cố Hạo Ninh đứng sau lưng Lâm Nhược Kỳ nhưng hiện lên trước mắt anh lại là bóng hình của Tiểu Phong bên bờ biển Nice năm nào.
“Chúng ta qua đó đi!” Lời của Cố Hạo Ninh cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhược Kỳ, cô cúi đầu nhìn, thấy chỗ tay bị bóng đập đã bầm tím, không khỏi nhớ lại cảnh anh giúp cô ngăn quả bóng bay đến ban nãy, một cách tự nhiên thế kia… Đã bao lâu rồi? Gần nửa năm rồi chăng? Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô trở thành Lâm Nhược Kỳ, Cố Hạo Ninh tỏ thái độ bảo vệ cô.
Nằm trên giường xếp, Cố Hạo Ninh nhắm mắt lại. Ánh nắn dịu dàng rọi xuống người anh, gió biển hiu hiu mơn man trên mặt, thấp thoáng ngửi thấy vị mằn mặn trong không khí. Rõ ràng, ấm áp làm sao, còn rộn ràng xen lẫn tiếng cười đùa của trẻ con vẳng lại cách đó không xa. Nhưng anh chỉ cảm thấy lạnh giá và cô liêu, trống rỗng đến mức như trên trời này chỉ còn lại mình anh.
Lâm Nhược Kỳ nằm cạnh Cố Hạo Ninh, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của anh, trong lòng dạt dào yêu thương và ấm áp.
Từ cái đêm kỷ niệm mười năm ngày cưới đó, anh ôm cô vào lòng, cả thế giới của cô như phút chốc bừ