Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
ng sáng. Hành động che chắn cô trong vô thức của anh ban nãy như một thanh diêm cháy rực, lần nữa thắp sáng niềm hy vọng nơi đáy lòng cô. Trong mắt anh, cuối cùng đã lại hiện hữu bóng hình của cô, dù là Tiểu Phong cũng tốt, Nhược Kỳ cũng được, dẫu sao, anh đối với cô như vậy cũng đã đủ rồi. Lâm Nhược Kỳ chầm chậm nhắm mắt, khoé môi cong nở một nụ cười thoả mãn. Cô và Hạo Ninh rồi sẽ nhanh chóng có được một tương lai hạnh phúc nhỉ?
Maldives quả nhiên là thiên đường dưới hạ giới. Cơ hồ tất cả những người đến đây đều không khỏi đắm chìm trong cảnh đẹp hiền hoà và bầu không khí tĩnh lặng đến ngất ngây này.
Ban ngày, Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ cùng đi dọc bờ biển, thỉnh thoảng ghé xem vài tiết mục biểu diễn của người dân địa phương. Đến tối, dưới ánh trăng tĩnh mịch, hai người cùng nằm trên giường xếp, ngắm nhìn trời sao rực rỡ. Bầu trời đêm óng ả như nhung, thấp lưng chừng ngỡ như có thể với tay chạm tới, cả dãy ánh sáng lấp lánh đầy mộng ảo như trong buổi đêm hạnh phúc nhất của câu chuyện cổ tích, đẹp đến lặng người.
“Anh xem, sao băng kìa!”
Đột nhiên, một vì sao băng lướt qua bầu trời. Lâm Nhược Kỳ vội vàng nhắm mắt, tay chắp trước ngực, thành khẩn cầu nguyện. Gió đêm mát dịu, mang theo mùi hương của Hạo Ninh, mơn man con tim cô, tựa như sự dịu dàng thầm lặng trong đêm tĩnh mịch ở Paris năm nào. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi u sầu cuối cùng trong tim Lâm Nhược Kỳ cũng bỗng hoá thành cát bụi. Con tim mềm yếu vô cùng. Cô sẽ không cưỡng cầu thêm điều gì, dù là Vu Tiểu Phong hay là Lâm Nhược Kỳ, cô chỉ cần được ở bên Hạo Ninh, mãi mãi đã là đủ rồi, chỉ cần được ở bên anh, cô bằng lòng đánh đổi mọi thứ.
Mở mắt ra, Lâm Nhược Kỳ cười, hỏi Cố Hạo Ninh: “Hạo Ninh, anh cầu nguyện chưa?”
“Cầu nguyện?” Cố Hạo Ninh nhàn nhạt cười. “Mấy thứ hư vô hão huyền đó, sao lại tin là thật chứ?”
Cố Hạo Ninh lặng lẽ ngẩng đầu, ngắm nhìn từng vì sao băng lướt qua bầu trời, ánh sáng lấp loáng rơi trong đôi mắt đen thẳm của anh, như từng ánh sao chôn vùi dưới đáy đại dương hoang vắng, chẳng dấy lên chút sóng gợn.
Lâm Nhược Kỳ xoay đầu lại, chầm chậm nhắm mắt. Tại sao trong khoảnh khắc hạnh phúc này, cô lại cảm thấy mùi vị của sự thê lương?
Đêm Ấm
Kỳ nghỉ bảy ngày chớp mắt đã trôi qua. Sau đó, Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ cùng quay lại cuộc sống thường nhật với bộn bề công việc.
Trưa một ngày nọ, sau khi kết thúc cuộc họp qua điện thoại, Lạc Hân gọi với theo Cố Hạo Ninh đang chuẩn bị đi vào phòng hút thuốc: “Giám đốc Cố, em gọi thức ăn rồi, ta đi cùng ăn nhé?”
“Không cần đâu, cô ăn đi, tôi không đói.”
“Em gọi nhiều lắm, mình em chắc chắn không ăn hết. Chiều nay còn mấy cuộc họp nữa, buổi trưa nên ăn chút gì vẫn hơn. Anh đợi chút, em mang đến ngay!”
“Giám đốc Cố…” Thấy Cố Hạo Ninh sắp sửa đi ra khỏi phòng họp, Lạc Hân ngạc nhiên hét to. “Anh thực sự không định ăn chút gì sao?”
“Cô ăn đi. Tôi về phòng làm việc.” Sau khi ném lại câu này, anh đi thẳng, chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lại. Trong lòng như có tảng đá ngàn cân đè nặng, đến hơi thở cũng đau buốt, nào còn có thể nuốt trôi?
Nhìn đống thức ăn ngon mắt trên bàn, Lạc Hân cũng chẳng muốn ăn, thầm hối hận khôn xiết. Lần này có phải cô đã khéo quá hoá vụng rồi không?
Buổi chiều vào họp, Lạc Hân nhìn Cố Hạo Ninh ngồi ở ghế đầu, lòng thấp thỏm không yên. Trông Cố Hạo Ninh có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt lãnh đạm như thường lệ, chẳng để lộ chút cảm xúc nào. Giây phút đó, cô gần như hoài nghi, dáng vẻ mất bình tĩnh của anh lúc trưa là do cô tưởng tượng chứ không hề tồn tại.
“Trợ lý Lạc, cô có ý kiến gì không?”
Lạc Hân lén nhìn Cố Hạo Ninh một cái, đúng lúc bị Cố Hạo Ninh bắt gặp. Anh nhướn mày, ra hiệu cho Lạc Hân phát biểu.
Cuộc họp hôm nay thảo luận về tuyến du lịch mới. Ban nãy các nhóm khai thác đều đã báo cáo cho anh nghe ý tưởng của mình, nhưng đa số họ đều chỉ xoay quanh việc sắp xếp lại các nhóm di tích thắng cảnh mà những công ty lữ hành khác hiện đang làm, chẳng có gì mới mẻ. Xem ra Cố Hạo Ninh không mấy vừa ý với người kế hoạch đó.
Thoáng trầm tư, Lạc Hân chậm rãi nói: “Em nghĩ chúng ta liệu có thể đừng hạn chế tầm mắt trong những thắng cảnh đã quá quen thuộc mà toàn dân Trung Quốc đều biết rồi không? Thử tìm những chỗ không mấy nổi tiếng nhưng lại đáng để đến tham quan một lần! Ví dụ như, hễ nhắc đến Bỉ, dân ta đều chỉ nghĩ đến Brussels nhưng người châu Âu chính cống thực sự thích nơi nào của Bỉ nhất? Không phải Brussels mà là Bruges. Bruges là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng của Bỉ, được mệnh danh là “tiểu Venice”. Rất nhiều người khi đến đó đều ngất ngây, mê say trong cảnh đẹp không hề đứt quãng đó!”
Nói đến đây, Lạc Hân liếc nhìn về phía Cố Hạo Ninh trong vô thức. Đôi mắt anh khẽ nheo lại, vẻ mặt thâm sâu khó dò kia dường như có chút lung lay, nhưng chỉ trong tích tắc, sắc mặt anh lại trở về vẻ điềm nhiên, bình thản.
Khoé môi cong lên, đáy mắt Lạc Hân lấp loáng tia rạng ngời. “Thậm chí, em đã nghĩ ra tên của tour du lịch bất phàm này, chính là “mối tì