Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng
Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.
có thể từ bỏ mọi thứ. Tôi chỉ muốn được ở cạnh cô ấy, chỉ muốn cùng cô ấy mãi mãi sống vui vẻ bên nhau. Tôi những tưởng mình có thể mang đến hạnh phúc cho cô ấy nhưng tôi đã làm gì? Tôi đã hại chết cô ấy! Mối tình này, nào ngờ lại hại chết cô ấy, hại chết cô ấy rồi! Còn tôi, điều duy nhất có thể làm lại phải ngày ngày cùng người đã hại chết cô ấy sống đến răng long đầu bạc, hạnh phúc trọn đời…”
Cố Hạo Ninh ngẩng lên, nhìn ánh đèn xoay tròn trên đỉnh đầu, những sắc màu lộng lẫy, rực rỡ đó rơi vào mắt anh, vỡ tan thành những mảnh vụn óng ánh, gai góc sắc nhọn, từ đáy mắt cắt thẳng đến con tim, từng mảnh, từng mảnh rỉ máu, chằng chịt tổn thương, để rồi nghiền nhuyễn da thịt mềm mại nơi đáy lòng kia nát tan nhưng vẫn không thể xoá nhoà nỗi đau thấu tận xương tuỷ này.
Bất chợt, Cố Hạo Ninh cúi đầu, quơ lấy chai bia trên bàn, uống ừng ực.
“Giám đốc Cố!”
Hành động đột ngột của Cố Hạo Ninh khiến Lạc Hân lúng túng, đến khi cô giật được chai bia trong tay anh ra thì cái chai đã cạn, chỉ còn trơ đáy.
Không biết là do tác dụng của cồn hay do nỗi bi thương trĩu nặng, đôi mắt Cố Hạo Ninh đỏ ngầu: “Cô biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay, hôm nay không chỉ là sinh nhật của cô ấy còn là ngày đội quân áo xanh đoạt cúp! Đội quân áo xanh, cô biết đội quân áo xanh chứ?”
“Em biết, em đương nhiên biết. Em cũng thích đôi tuyển Ý, thích Baggio!” Lạc Hân vội vàng đáp, nhân lúc Cố Hạo Ninh phân tán sự chú ý, liền trả chai rượu cho bồi bàn.
“Cô cũng thích đội Ý, thích Baggio sao?” Câu trả lời của Lạc Hân hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Cố Hạo Ninh. Anh ngẩn ngơ nhìn Lạc Hân, ánh đèn mập mờ rọi trên gương mặt Lạc Hân khi sáng khi tối, đôi mày cô hơi cau lại, bờ môi mọng khẽ mím chặt, dưới đáy mắt thấp thoáng nỗi đau xót và thống khổ khó diễn tả thành lời, thần sắc ấy giống hệt vẻ mặt đau lòng của Tiểu Phong khi anh uống rượu say.
“Tiểu Phong, Tiểu Phong, là em đó phải không? Là em là em đúng không?” Đột nhiên, Cố Hạo Ninh ôm choàng Lạc Hân, như nắm lấy bảo vật đã đánh mất mới tìm lại được vui mừng khôn xiết, lẩm bẩm. “Tiểu Phong, em đã đến thật, đến thật rồi ư? Đội Ý thắng rồi… nên em đến gặp anh, đúng không? Tiểu Phong, em đã đến thật rồi! Cuối cùng anh đã gặp được em. Tiểu Phong, xin lỗi, xin lỗi… Hãy tha thứ cho anh… Tiểu Phong, tha thứ cho anh…”
Lạc Hân cứng đờ trong vòng ôm của Cố Hạo Ninh. Cô ngửa cổ, ngẩn ngơ nhìn ánh đèn mờ ảo chói loà bên trên, cảm nhận hơi thở ấm nóng bên tai, những lời thì thầm nỉ non, không ngừng gọi cái tên vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, không ngừng tuôn ra những lời dỗ dành và xin lỗi. Cuối cùng, cô chầm chậm mở rộng đôi vai, ôm lấy bóng hình quen thuộc này vào lòng.
Lâm Nhược Kỳ vội chạy đến quán bar, liền trông thấy cảnh tượng Cố Hạo Ninh và Lạc Hân đang ôm ghì lấy nhau.
Một tiếng trước, cuối cùng cô cũng không đè nén được cơn ngột ngạt trong lòng, lấy di dộng gọi vào số của Cố Hạo Ninh, nhưng mãi không thấy anh trả lời, gọi đến văn phòng, cũng chẳng ai bắt máy. Cô bèn bắt taxi chạy thẳng đến công ty Cố Hạo Ninh, mới biết hôm nay anh chẳng hề tăng ca.
Lòng đầy phiền muộn, cô thẫn thờ lang thang trên phố, nào ngờ vô tình trông thấy xe của Cố Hạo Ninh, xe của anh đang đỗ trước cửa quán bar Phong Tình.
Phong Tình, Phong Tình… Thì ra, anh lại đến đây, anh không hề quên hôm nay là sinh nhật cô.
Một năm trước, chính tại cửa quán bar này, hai người đã gặp lại nhau. Lúc trùng phùng, sinh nhật cô đã qua rồi. Hạo Ninh bèn hứa với cô, sinh nhật năm nay nhất định sẽ đến nơi này cùng cô, lúc đó, cô còn ngổ ngáo bảo: “Không chỉ sinh nhật, anh phải hứa sẽ cùng em xem World Cup nữa đó! Đến lúc ấy, chỉ cần mỗi khi đội tuyển Ý thi đấu, anh cũng phải cùng em đến đây xem!”
Mới chớp mắt, một năm đã trôi qua, bản thân cô đã quên mất, vậy mà anh vẫn còn nhớ!
Hạo Ninh, Hạo Ninh… Cô loạng choạng lao vào trong, nhưng ngay khoảnh khắc trông thấy anh, bước chân cô liền khựng lại. Anh đang ôm siết Lạc Hân trong vòng tay! Cô như thấp thoáng nghe thấy anh không ngừng gọi tên Tiểu Phong, nhưng sao anh lại có thể ôm Lạc Hân cơ chứ?! Cô mới là Tiểu Phong, cô mới là Tiểu Phong mà anh tìm kiếm, không phải Lạc Hân, không phải Lạc Hân mà!
“Ngươi định nói ra sự thật rồi ư?”
Một giọng nói rợn người chợt vang lên bên tai. Lâm Nhược Kỳ sửng sốt ngoảnh đầu qua, cách cô không xa, đột nhiên hiện ra một bóng người tối đen như mực.
Người đàn ông toàn thân vận áo đen, từng vô số lần xuất hiện trong cơn ác mộng của cô, nào ngờ lần này hắn lại đứng trước mặt cô, rõ mồn một, chỉ cách cô không đến hai mét.
Lâm Nhược Kỳ cảm thấy một hơi lạnh buốt tim gan từ dưới chân xộc lên đỉnh đầu, toàn thân cô như rơi tõm xuống hố băng.
“Sao, không chịu được nữa à? Định nói sự thật cho hắn biết ư?” Đôi mắt nâu thẫm của người đàn ông áo đen phát ra thứ ánh sáng ma quái, trên gương mặt trắng bệch, mơn man nụ cười mỉa mai.
Trong tay hắn nắm một sợi chỉ mảnh, đầu dây bên kia quấn thành một chiếc vòng cổ trơn nhẵn, lủng lẳng trên cổ Cố Hạo Ninh, Cố Hạo Ninh như chẳng hề cảm nhận được, dường như Lạc Hân đa