Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
o tay anh cơ chứ?
Cô ấy đột nhiên ngất xỉu giữa đường, anh sợ là do cuộc phẫu thuật thận lần trước xảy ra vấn đề nên mới hối hả mang cô ấy vào bệnh viện kiểm tra kĩ càng. Giờ xem ra không có vấn đề gì lớn rồi. Chuyển cô ấy vào phòng bệnh bình thường, cho cô ấy truyền xong chai nước biển này là được rồi.
Giang Hàn Phi tháo găng tay dùng một lần, điều chỉnh tốc độ truyền dịch, rồi ra hiệu cho Dương Tuyết Tuệ đẩy Lâm Nhược Kỳ vào phòng bệnh bình thường.
“Ư…” Ngay lúc ấy, Lâm Nhược Kỳ khẽ kêu lên, Giang Hàn Phi vội cúi người xuống, ngay bên tai Lâm Nhược Kỳ, khẽ khàng hỏi: “Tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không khoẻ không?”
“Ưm, tôi vẫn ổn, chỉ là hơi đau đầu.” Lâm Nhược Kỳ dần tỉnh táo lại, nhất thời không thích ứng được với ánh đèn sáng trưng đột ngột ập tới, hai mắt hơi nheo lại, vẻ mặt hoang mang. “Tôi đang ở đâu?”
“Cô đang ở trong phòng cấp cứu. Ban nãy cô ngất xỉu giữa đường, tôi liền đưa cô vào đây. Tình trạng của cô, tốt nhất nên nằm viện một đêm để theo dõi, tôi đi làm thủ tục cho cô nhé?”
“Nhập viện? Không cần đâu, tôi không sao. Tôi phải về nhà.” Lâm Nhược Kỳ vùng vẫy định ngồi dậy, mu bàn tay phải bất chợt nhói đau, cô không kìm được cau mày, mới nhận ra là mình đang truyền dịch.
“Cẩn thận!” Giang Hàn Phi nhấn giữ vai phải cô, tay đỡ lấy chai truyền dịch chao nghiêng do cô đột ngột ngồi dậy, miệng quở trách, giọng thấp thoáng đau xót và bất lực: “Dù có muốn về nhà, cũng phải truyền xong chai nước biển này đã. Nếu không lát nữa cô lại ngất xỉu thì sao?”
Mới hơi cử động mà Lâm Nhược Kỳ đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô đành nằm trở lại giường, mệt mỏi khép mắt lại, dặn Giang Hàn Phi: “Vậy truyền dịch xong thì gọi tôi một tiếng nhé, tôi không thể nhập viện được…”
Lâm Nhược Kỳ mơ màng nói rồi chìm vào giấc ngủ. Đến khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ, những tia nắng rạng rỡ xuyên qua ở cửa sổ, rọi xuống người cô, ấm áp.
Lâm Nhược Kỳ mở mắt, lặng lẽ nhìn Giang Hàn Phi nghiêng người ngủ gật trên chiếc ghế cạnh giường, nhớ lại mọi chuyện diễn ra tối qua. Lòng cô không khỏi cảm thán, tại sao mỗi lần cô đau khổ thảm hại nhất đều gặp được Giang Hàn Phi? Rõ ràng anh thừa biết hai người không thể đến được với nhau nhưng vẫn một mực âm thầm cho đi, không đòi hỏi được báo đáp, nhưng cô sao thấu tình này, làm sao đền đáp được đây? Cô khẽ ngồi dậy, không làm Giang Hàn Phi thức giấc, lẳng lặng đi ra khỏi phòng bệnh.
Đến quầy thanh toán viện phí, cô định đóng phí điều trị và nằm viện đêm qua nhưng y tá cho biết tiền đã nộp hết rồi. Cô thầm cau mày, đành xoay lưng rời đi. Nhìn theo bóng cô, hai cô y tá trẻ ở quầy thanh toán mới rỉ tai nhau buôn chuyện.
“Thì ra là cô ta! Tối qua thấy bác sĩ Giang đến làm thủ tục nhập viện, mình còn thắc mắc, thầm nghĩ sao anh ấy lại giúp bệnh nhân đóng luôn tiền…”
“Cô ta là ai vậy? Bạn của bác sĩ à?”
“Bạn? Chắc giờ cũng là bạn đó. Dẫu sao trước kia cô ấy cũng từng là bệnh nhân của bác sĩ Giang mà.”
“Hả? Bệnh nhân? Wow, mối tình bác sĩ – bệnh nhân nhé…”
“Mối tình cái đầu cậu ấy! Cậu nghiện tiểu thuyết diễm tình quá rồi đó! Cô ta có chồng rồi! Dạo trước mình chuyển qua trực bên khoa Tiết niệu, đúng lúc cô ta hiến thận cho chồng.”
“Gì cơ? Cô ta chính là người đã hiến thận cho chồng mình, tên Lâm… Lâm gì đó hả?”
“Lâm Nhược Kỳ! Không thấy viết rành rành trên đơn thuốc sao? Mình cứ bảo sao tối qua nghe cái tên này quen quen, hôm nay thấy cô ta mới sực nhớ ra…”
“Trời ơi, mình nghe Tiếu Nguỵ bảo, tối qua cô ấy đi kiểm tra các phòng, thấy bác sĩ Giang ngồi túc trực bên giường cô ta suốt…”
“Có là gì chứ, lần trước bác sĩ Giang còn xung phong trợ mổ cho bác sĩ Lộ trong ca mổ thận cho cô ta. Cậu biết không, ca phẫu thuật đó vốn chẳng cần bác sĩ Giang tham gia đâu…”
“A, cái… cái này, có khi nào là tình tay ba?!...”
Buông Tay
Gọi điện đến công ty xin nghỉ một ngày, Lâm Nhược Kỳ lê bước chân nặng nhọc trở về nhà.
Mở cửa, cô thấy phòng khách vắng lặng. Phòng ngủ chính, phòng ngủ dành cho khách, thư phòng cũng trống trơn, quả nhiên Cố Hạo Ninh cả đêm qua không về.
Chậm rãi bước đến sofa, ngồi xuống, Lâm Nhược Kỳ lướt nhìn điện thoại trên bàn, không có cuộc gọi nhỡ, lại lấy di dộng ra, lật xem các tin nhắn, nhật ký cuộc gọi một cách máy móc… Bất chợt, khoé môi cô nhướn lên thành nụ cười lạnh lẽo. Từ bệnh viện về đến nhà, đây là lần thứ mấy cô mở di dộng ra xem rồi? Cô đang đợi cái gì? Điện thoại? Tin nhắn? Hay là bóng hình anh? Không có, không có gì cả, cũng không thể nào có được. Kể từ khoảnh khắc cô trân trân nhìn Lạc Hân và Cố Hạo Ninh ôm ghì lấy nhau, đáng lẽ cô nên biết, giữa hai người đã kết thúc rồi.
Nhưng sao có thể cam tâm?
Đã quên rồi sao? Hẳn là đã quên rồi. Nếu như em thực sự đã quên như thế, có lẽ cũng tốt.
Tiểu Phong, đôi khi anh không kìm được suy nghĩ, nếu sau này gặp được em dưới suối vàng, anh có thể nói gì? Anh đã ngẫm nghĩ rất lâu, rất nhiều lần nhưng phát hiện anh chỉ có thể nói với em một câu duy nhất rằng: “Tiểu Pho